Biểu tượng của một Quốc gia

4
24

BIỂU TƯỢNG

Trong môn golf, có một thuật ngữ là “hole in one” hay còn gọi là “ace” để chỉ việc đưa bóng vào lỗ từ chỉ bằng một cú đánh. Ngoài việc là rất hi hữu, “hole in one” thường được tạo ra trên những lỗ par-3, những lỗ ngắn nhất nhưng cũng có thể được tạo ra ở những lỗ dài hơn như par-4 hoặc par-5, độ hiếm giảm dần theo khoảng cách. Tất nhiên, “hole in one” là một biểu tượng mà bất cứ golfer nào đều mong muốn đạt được, đó không chỉ là thành tích mà còn là sự tự hào của mỗi người cầm gậy đánh được cú swing đầy uy lực mà những kẻ khác không thể. Một người đàn ông thực thụ sẽ luôn khao khát những cảm giác mang tính biểu tượng như vậy, đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ chiến thuật cá nhân và một chút may mắn vừa đủ.

Một quốc gia cũng cần những điều tương tự như thế.

Năm 1964, người Nhật khánh thành chuyến tàu cao tốc Shinkansen đầu tiên. Đây là một dự án vô cùng đắt đỏ, sau 5 năm xây dựng, chi phí cho dự án tăng không thể kiểm soát được và vốn đầu tư bị đội gấp đôi so với dự toán ban đầu. Có thể nói, Shinkansen có lẽ là dự án gây tranh cãi nhất trong lịch sử của nước Nhật khi Chủ tịch đường sắt quốc gia Shinji Togo và kỹ sư trưởng của dự án Hideo Shima đã phải từ chức trước khi dự án được hoàn thành. Báo chí và dư luận thậm chí một số chức sắc thời điểm đó đã gọi Shinkanshen là điều không tưởng, là một dự án điên rồ trong bối cảnh ngành hàng không đang chiếm ưu thế. Một trong những phản biện lớn nhất của giới chuyên gia lúc đó cho rằng rất nhiều công nghệ Nhật Bản chưa tự chủ được, khi làm đường sắt tốc độ cao sẽ dễ dàng phu thuộc vào công nghệ dẫn đến tăng chi phí quản lý và giá thành.

Câu chuyện trên đây đang diễn ra đúng từng chi tiết tại Việt Nam trong những ngày vừa qua chỉ thay cái tên Shinkansen bằng tàu cao tốc Bắc – Nam. Tất cả những tranh cãi nảy lửa về độ rộng đường sắt, về tốc độ giữa 200 km/h hay 320 km/h mà đều đã vô tình quên rằng ngày nay Shinkansen chính là biểu tượng cho sự chuyển mình thần kỳ của nước Nhật sau chiến tranh thế giới thứ 2, phát triển và làm chủ công nghệ. Với lượng khách phục vụ lên đến 1 triệu người/ngày, hệ thống đường sắt cao tốc này là câu trả lời cho sự nghi ngại về khả năng cạnh tranh với các phương tiện giao thông vận tải khác. Chính tốc độ và tần suất phục vụ được đẩy lên cao đã giúp thu hút ngày càng nhiều người Nhật đến với phương tiện này với mức phí phù hợp.

Hãy đừng xem những con số 28 tỷ USD hoặc 56 tỷ USD dưới dạng khoản chi, hãy nhìn chúng như những khoản đầu tư sinh lời cao. Nhiều phân tích cho rằng siêu dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam này sẽ không đem lại lợi nhuận như kì vọng; thực tế đó là bài tính sót khi quên rằng trên một chuyến tàu cao tốc; thứ bán được không chỉ là vé mà còn có những nguồn thu khác cố định hoặc có khả năng sinh lợi cao như bảng quảng cáo, quà lưu niệm, và các dịch vụ giá trị gia tăng khác cộng với hình ảnh nổi bật về một quốc gia phát triển. Dù vận tốc 200km/h hay 320km/h đó cũng đều cần phải có những phản biện khoa học hơn nhưng chắc chắn chúng đều là những khỏan đầu tư giá trị, là bộ mặt của quốc gia khi biến ước mơ của rất nhiều người Việt “sáng ăn phở Bát Đàn, tối uống café Bến Thành” thành hiện thực với mức giá dành cho đại chúng. Hãy nhớ, tháp Eiffel đã từng là tiêu điểm bị chỉ trích bởi tính thẩm mỹ, công năng sử dụng và sự lãng phí của khoản đầu tư quá lớn; nhưng giờ đây nó là biểu tượng của Paris, là đia điểm du lịch sinh lợi cao và đồng thời đã từng là biểu tượng thể hiện trình độ xây dựng của người Pháp vào thế kỉ 19.

Đừng quên rằng dự án đường dây 500kV từng vấp phải sự phản đối vô cùng lớn của dư luận và thậm chí ở thượng tầng chính trị cũng như giới khoa học; nhưng nó vẫn được quyết định thực hiện bởi những bộ óc thực sự lỗi lạc, và chính nhờ những con người như thế chúng ta ngày nay vẫn có điện để sử dụng internet bàn tán về chi tiêu quốc gia. Khi bước chân trong dòng người luôn đông đúc buổi tối cạnh vòi phun nước, trong những điệu nhảy sôi động flashmob thì cũng đừng quên rằng Phố đi bộ Nguyễn Huệ cũng đã từng bị dư luận phàn nàn vì là một công trình lãng phí và thiếu thẩm mỹ.

———-

Cách đây đúng 10 năm, một vụ bạo loạn tại Tân Cương đã gây ra cái chết cho gần 200 người. Cũng như rất nhiều vụ bạo loạn khác, nó bắt đầu chỉ bằng một vụ biểu tình ôn hòa. Tuy vụ bạo loạn này nhằm mục đích chống lại cảnh sát và chính quyền nhưng bản chất của nó mang tính sắc tộc, đó là sự xung đột giữa người Uyghur và người Hán, hai sắc dân chiếm đa số tại khu vực này. Người Uyghur đã trở nên bất mãn với chính quyền vì họ cảm thấy khó chấp nhận sự cai trị của người Hán kể từ hợp bang trở thành khu tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1949.

Từ lâu, Tân Cương được Bắc Kinh xem như “mặt trận chính chống khủng bố của Trung Quốc”, và chính sách của chính quyền tại khu vực này trong suốt 5 năm qua được mô tả là “những thắng lợi tạm thời”. Tân Cương, nói cách khác, luôn là một thách thức không nhỏ đối với bất cứ thế hệ lãnh đạo nào của quốc gia có nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới này. Nhằm hỗ trợ cho việc tiến tới thành công “Hội nghị trung ương các vấn đề về Tân Cương” (Central Xinjiang Work Conference) nhằm đưa ra định hướng chính trị mới cho khu vực này, hệ thống tuyên giáo của Trung Quốc đã bắt đầu những chiến dịch cụ thể từ tháng 4 trong khi giới tinh hoa đã nỗ lực trong việc thu thập thông tin và phản ánh thực địa. Truyền thông Trung Quốc những ngày qua đã ca ngợi hết lời những động thái này của chính quyền với cụm từ “đại nỗ lực” để giải quyết những vấn đề của Tân Cương.

Người phương Tây hay có câu cửa miệng “Be careful with your wish” (hãy cẩn thận với những mong ước của bạn); đừng hi vọng rằng Trung Quốc sẽ “phân mảnh” hoặc có nội loạn vì việc đó không ít thì nhiều sẽ có ảnh hưởng đến chúng ta. Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi những con tàu của Trung Quốc tiến vào vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam vào những ngày đầu tháng 7 trong không khí chuẩn bị 10 năm vụ bạo loạn đẫm máu gây chia rẽ sâu sắc tại Tân Cương. Bắc Kinh luôn muốn chuyển hướng quan tâm dư luận từ những vấn đề trong nước ra những vấn đề tranh chấp quốc tế và Biển Đông luôn là mục tiêu hoàn hảo cho chuyện đó.

Dù là HD981 hay Haiyang Dizhi 8 thì cũng đều là những “lãnh thổ di động” của chủ nghĩa bá quyền kiểu mới; nó là biểu tượng cho sự tham vọng bành trướng của một quốc gia có quá nhiều vấn đề nội tại gây chia rẽ chưa có cách giải quyết. Trong khi đó, Bastion-P và “dàn cá quả” những Hà Nội, Tp.Hồ Chí Minh, Hải Phòng … dù vẫn chưa cần dùng đến nhưng chúng là những biểu tượng vững chắc nhất về quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của người Việt.

Post ngày: 2019-07-14 20:28:54Lượt like: 95Lượt share: 11
Nguồn: FB Steven Tran Source

4
Leave a Reply

avatar
4 Bình luận chủ đề
0 Trả lởi chủ đề
0 Followers
 
Được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề nóng
4 Tác giả bình luận
Nguyễn SơnHiep PhungBi Bi GreedyChí Phèo Tác giả bình luận gần đây
  Theo dõi  
mới nhất cũ nhất nhiều bình chọn
Thông báo
Chí Phèo
Guest

Đoạn văn thứ 3 thừa 1 chữ “chí”. Đoạn cuối lỗi chừ “dù”, nha lão. :))

Bi Bi Greedy
Guest

Tưởng bàn về 🏌️, may quá bàn đúng cái cháu mát lòng mát dạ, ngồi tàu lửa dọc đất nước qua Hải Vân nhìn đường 500kV mà nhói lòng, biên được lèo teo vài like, chán thật ấy

Hiep Phung
Guest

Tưởng hóng được bài cái lu chứ?

Nguyễn Sơn
Guest

Bài viết này có vẻ(chê) công tác tuyên giáo nhỉ?
Tuyên Giáo không biết(nằm) ở nơi nao mà để cho báo trong, báo ngoài (ngoáy) lung tung cả.