Israel phá nát “bảo bối S-200”, hy vọng lớn nhất của Syria đã sụp đổ?

0
77


Một trong những vũ khí khó chịu nhất của Israel từ Syria là hệ thống phòng không S-200. Đây là loại vũ khí khiến không quân Do thái nhiều lần phải đổi lịch trình hoặc hủy bỏ các phi vụ tấn công vào Syria.

Phòng không của Syria đã trông đợi nhiều vào S-200 và họ coi đó là một bảo bối trấn giữ bầu trời trước các cuộc tấn công của Israel.

Sở dĩ có điều này là do đây cũng là hệ thống phòng thủ đã nhiều lần bắn chặn cảnh cáo F-15, thậm chí bắn hạ F-16 của không quân Israel.

Ngày 10-2-2018 hệ thống phòng không S-200 đã bắn hạ chiến đấu cơ F-16 của Israel khi nó xâm phạm không phận để tấn công vào quân đội Syria và các đồng minh.

Việc S-200 bắn hạ chiến đấu cơ của Israel khiến nước này tức giận và luôn tìm cách để đánh phá hệ thống S-200.

Trong các cuộc tấn công vào Syria thì mục tiêu là các hệ thống phòng không luôn đứng đầu danh sách.

Kể từ khi F-16 bị bắn cháy, S-200 của Syria luôn bị Israel săn lùng để triệt hạ.

Israel hiểu rằng S-200 của quân đội Syria còn năng lực chiến đấu rất mạnh và vẫn có thể “quất sấp mặt” chiến đấu cơ của họ bất cứ lúc nào.

Cận cảnh hệ thống radar của hệ thống S-200.

Hình ảnh hệ thống radar của S-200 của Syria bị Israel không kích và phá hủy.

Một hệ thống radar khác cũng nằm trong hệ thống S-200 của Syria bị Israel phá hủy trong một số lần tấn công cách đây vài tháng.

Một lần nữa, đêm 15-9, hệ thống S-200 của Syria lại bị Israel tấn công và phá hủy.

Hãng thông tấn SANA cho hay, các đơn vị phòng không Syria đã đánh trả quyết liệt và “bắn hạ một số tên lửa”. Dù vậy, lực lượng này cũng hứng chịu không ít thiệt hại.

Đáng chú ý, theo các nhà hoạt động ủng hộ chính phủ Syria, ít nhất một hệ thống tên lửa đất đối không tầm xa S-200 đã bị Israel phá hủy.

Hiện vẫn chưa rõ thương vong chi tiết của cả hai phía, tuy vậy việc để mất một hệ thống S-200 là một thất bại “nặng nề” với lực lượng phòng không bảo vệ Damascus nói riêng và Quân đội Syria nói chung.

Dẫu biết rằng, thiệt hại là khó tránh khỏi với bất kỳ loại vũ khí mặt đất nào trước một cuộc tập kích đường không.

Thế nhưng, S-200 là loại tên lửa chủ lực bảo vệ “trái tim” Damascus. Nó cũng được coi là tên lửa số 1 của phòng không Syria hiện nay trong bối cảnh Nga đã không cung cấp S-300 cho họ.

Quân đội Syria được cho là sở hữu khoảng 2 trung đoàn tên lửa S-200 với 44 hoặc 50 hoặc 48 bệ phóng theo số liệu năm 2010.

Tuy nhiên, cuộc nội chiến nổ ra vào năm 2011 đã khiến các hệ thống S-200 của Syria tổn hại nặng nề.

Tính tới thời điểm năm 2014, ước tính Quân đội Syria chỉ còn 10 khẩu đội S-200 bố trí tại bốn căn cứ.

S-200 Angara/Vega/Dubna, tên ký hiệu NATO SA-5 Gammon là hệ thống tên lửa đất đối không (SAM) tầm xa, trần bắn từ trung bình đến cao, được thiết kế nhằm bảo vệ những mục tiêu lớn khỏi các máy bay ném bom hoặc các loại máy bay chiến lược khác của phương Tây (như SR-71 Blackbird).

Mỗi tiểu đoàn biên chế gồm 6 bệ phóng tên lửa đơn và đài radar điều khiển hỏa lực. Hệ thống phòng không S-200 còn có thể liên kết với các hệ thống radar tầm xa khác.

Dù ra đời trong thập niên 1960-1970, tổ hợp S-200 vẫn có khả năng nâng cấp sâu, cho phép kết nối và chia sẻ dữ liệu với những hệ thống phòng không hiện đại như S-300.

Mỗi quả đạn 5V28 của S-200 dài 10,8 m, nặng 7,1 tấn và mang đầu đạn nổ mảnh nặng 217 kg hoặc vũ khí hạt nhân có sức công phá tương đương 25.000 tấn thuốc nổ TNT.

Tên lửa dùng ngòi nổ chạm hoặc cận đích cho đầu đạn thông thường, trong khi đầu đạn hạt nhân chỉ được kích hoạt bằng lệnh thủ công.

Tên lửa S-200 áp dụng cơ cấu dẫn đường bằng radar bán chủ động (SARH) kết hợp với cập nhật pha giữa bằng tín hiệu vô tuyến.

Sử dụng phương thức SARH trên toàn hành trình giúp tăng độ chính xác của S-200 ở khoảng cách lớn, cải thiện đáng kể hiệu quả so với dùng tín hiệu điều khiển vô tuyến thủ công trên mẫu S-75 Dvina trước đó.

Quả đạn có tốc độ tối đa 9.000 km/h, có thể tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách 300 km và độ cao 40 km.

Chúng được trang bị 4 động cơ đẩy sơ tốc PRD-81/5S28 hoạt động bằng nhiên liệu rắn. Tầng đẩy PRD-81/5S28 chỉ hoạt động trong tối đa 5 giây, giúp đạn 5V28 đạt tốc độ đủ lớn trước khi kích hoạt động cơ chính. Sau đó, 4 động cơ đẩy sơ tốc sẽ được tách khỏi thân đạn để giảm khối lượng và lực cản.

Điểm yếu của hệ thống S-200 chính là sử dụng bệ phóng cố định và radar cồng kềnh, không có khả năng cơ động trong điều kiện chiến tranh. Hiện chưa rõ Nga có suy nghĩ lại để tiếp tục cấp hệ thống phòng thủ mạnh hơn là S-300 cho Syria như những thỏa thuận trước đó sau vụ quân đội Syria đang mất dần thế chủ động trong việc phòng thủ bầu trời hay không.

Bài trướcLiên quân Arab tấn công đài phát thanh tại Yemen, 4 người thiệt mạng
Bài tiếp theoIS phản công SAA ở Deir Ezzor, 25 binh sĩ thiệt mạng
Theo dõi
Thông báo
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments