Những công việc tiếp xúc với mặt đen tối trong nhân tính con người

42
50

Những công việc tiếp xúc với mặt đen tối trong nhân tính con người
Tác giả : 戈玄白今天要做题

Khoa kiểm nghiệm và giám định trẻ vị thành niên là một nơi rất đặc biệt.

Kì hai năm thứ nhất, tôi từng tham gia một hoạt động ở trường có tên “Kế hoạch cho sự nghiệp“. Hoạt động này yêu cầu chúng tôi phải đi phỏng vấn mấy anh chị tiền bối trong ngành, đồng thời dựa vào đó mà lập kế hoạch cho công cuộc tìm việc sau này.

Vì thế, tôi đến Viện kiểm sát trong thành phố thực hiện chuyên mục phỏng vấn khoa kiểm nghiệm và giám định trẻ vị thành niên.

Trong tất cả những người tôi từng gặp, những giám định viên ở đây là những người vừa dịu dàng nhưng cũng cứng rắn nhất. Nói họ dịu dàng là bởi họ thường xuyên phải xử lý những vụ án do trẻ vị thành niên phạm tội gây ra, nếu như không có một trái tim có thể hiểu được những góc khuất ẩn giấu trong những thiếu niên kia thì sẽ không thể làm tốt được công việc này.

Nhưng đồng thời, cũng bởi do tính chất công việc mà họ phải đối diện với vô vàn vụ án mà trẻ vị thành niên là người bị hại.

Phạm vi thu nhận án của khoa kiểm nhiệm và giám định trẻ vị thành niên ngoài những vụ án hình sự do người vị thành niên gây ra còn bao gồm những vụ án mà người bị hại có liên quan đến đối tượng vị thành niên như buôn người, bắt cóc trẻ vị thành niên, ép buộc, lừa đảo, lợi dụng người vị thành niên phạm tội và ruồng bỏ, làm thương tổn, ngược đãi trẻ vị thành niên.

So sánh với các đồng nghiệp khác, họ không thể không tìm hiểu sâu hơn kĩ càng hơn về những chuyện đau lòng nhất, tàn nhẫn nhất đã xảy ra với quần thể yếu đuối nhỏ bé nhất trên cuộc đời này.

Sau khi kết thúc phỏng vấn, tôi bèn nói chuyện với một giám định viên trẻ tuổi.

Mặc dù tuổi vẫn còn trẻ nhưng những vụ án anh từng xử lý qua hết sức phong phú đa dạng. Anh nói với tôi, trong tất cả những vụ án thì những án mà bố mẹ ngược đãi con cái là những vụ khiến anh cảm thấy bất lực nhất.

Nếu như kẻ gây án là người khác, họ chỉ cần đòi lại công bằng cho người bị hại là được, khiến kẻ phạm tội chịu sự trừng phạt thích đáng là đủ rồi. Nhưng nêú như người phạm tội là bố mẹ của đứa trẻ thì họ không thể không cân nhắc một vấn đề thực tế.

Sau khi vụ án kết thúc, đứa trẻ sẽ thế nào đây?

Nhiều khi họ vốn dĩ chỉ cần khởi tố lên toà án để tước bỏ quyền giám hộ của bố mẹ, nhưng nếu huỷ bỏ tư cách giám hộ thì những người thân khác không tình nguyện tiếp nhận chăm sóc, đứa trẻ sẽ dễ đi vào kết cục không ai lo liệu. Nếu như đẩy đứa trẻ cho bên an sinh xã hội chăm sóc nuôi dưỡng thì có một vấn đề thực tế là nguồn tài nguyên trong cơ cấu phúc lợi của chính phủ có hạn chỉ thu nhận trẻ em mồ côi, còn các cơ sở từ thiện thì không có quyền pháp luật cũng không được pháp luật bảo vệ vì vậy mà nguồn kinh tế cũng như năng lực để duy trì nuôi dạy sẽ không được đảm bảo.

Khi anh mở từng tập tài liệu vụ án, tận tay xử lý từng vụ từng vụ, anh mới dám tin rằng đôi lúc sự tàn nhẫn vô tình của con người còn vượt qua giới hạn cuối cùng của trí tưởng tượng. Trong giây phút cái đen tối trong nhân tính bị xé toang, trần trụi trước mắt nhân viên giám định, người đau đớn nhất không phải tên tội phạm mà chính là giám định viên.

Những đứa trẻ vị thành niên chịu ngược đãi kia, có khi là những em trai nhỏ bị người bố tính tình nỏng nảy của mình đánh đập, có khi là những bé gái bị người mẹ trọng nam khinh nữ bỏ đói không cho ăn uống. Anh nói, rất rất nhiều lần, trong quá trình thụ lý vụ án trẻ vị thành niên bị bố mẹ ngược đãi, anh đều kiến nghị lên toà án để tước bỏ quyền giám hộ, sau đó lại xin được nuôi dưỡng những thiên sứ nhỏ bị tổn thương không có chỗ trở về.

Và còn một điều mà vị giám sát viên này rõ ràng hơn tất cả những người khác, cho dù đã thông qua được các trình tự thủ tục pháp luật, cho dù anh có đủ năng lực để chăm sóc một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ thứ 2 thì sao? Đứa trẻ thứ 3 thì sao?

Nói cho cùng, sức lực của một cá nhân cũng chỉ có hạn, chế độ huỷ bỏ quyền giám hộ cần được duy trì bằng sức mạnh từ cả một hệ thống hoàn chỉnh. Việc kiến tạo nên một hệ thống pháp luật như vậy không thể chỉ hoàn thành trong một sớm một chiều mà được.

Vì thế mà anh cùng các đồng nghiệp đã có nhiều lần cứ thế mà nhìn những bậc cha mẹ súc sinh đưa những đứa trẻ bị ngược đãi về nhà, rõ ràng biết vấn đề không hề được giải quyết triệt để về mặt bản chất, rõ ràng biết bi kịch sẽ lại tái diễn nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Giây phút đó rõ ràng anh vô cùng đau đớn nhưng lại không thể buông mình chìm trong đau khổ và tuyệt vọng được.

Anh buộc mình phải thoát ra, đi giúp đỡ đứa trẻ tiếp theo hoặc những đứa trẻ có thểcó khả năng nhận được sự giúp đỡ.

Nhà văn Nhật Bản Kotaro Isaka nói “ chuyện đáng sợ nhất trên đời náy chính là việc làm bố làm mẹ mà không cần thi thử.” Bố mẹ thần kinh bất thường, bố mẹ ác độc tàn bạo, những đứa con của họ từ khi bắt đầu hạ chân bước xuống thế giới này liền bị bức ép nhảy vào trong hoàn cảnh nguy hiểm.

Tôi bỗng nhớ đến một đàn sói. Trong đàn sói, sói con là đối tượng được bảo vệ nhất. Thông thường sói sẽ không bao giờ chia sẻ thức ăn của nó cho con sói khác, nhưng lại chưa từng tiếc rẻ đem số thức ăn đó cho những con sói non. Từ con đầu đàn đến con sói bình thường đều tình nguyện dùng sức để bảo vệ đám sói non, bới chúng biết, sói non chính là tương lai là hy vọng.

Trẻ em, những thiên sứ bé bỏng trần trụi bước đến thế giới này, không hề có vũ khí , thân thể non mềm, dễ bị thương tổn cũng nhưkhông có sức lực bảo vệ bản thân mình. Nhưng chẳng lẽ chúng không phải là hy vọng của thế giới này hay sao? Lẽ nào chúng không nên nhận được nhiều sự bảo vệ nhất sao?

Giữa sự va chạm của hiện thực và lý tưởng lại càng khiến tôi thêm quyết tâm trong công việc giám định và kiểm nghiệm trẻ vị thành niên này.

Dù rằng thực tế khoa giám định và kiểm nghiệm trẻ vị thành niên thường phải tiếp xúc với mặt tối của con người, nhưng chỉ những người thực sự nhìn thấy nơi tăm tối nhất mới càng thêm khát vọng hướng về ánh sáng. Trong suy nghĩ của tôi, những giám định viên của khoa giám định và kiểm nghiệm trẻ vị thành niên chính là tập thể đối diện trực tiếp với bóng tối để theo đuổi ánh sáng rực rỡ.

Khi tôi rời khỏi viện kiểm sát, giám định viên tôi phỏng vấn có nói một từ.

“Tiểu Tô Lệ.“

Sau khi về trường, tôi tìm thấy một tập tài liệu từ thế kỉ trước, bên trong ghi chép lại câu chuyện của Tô Lệ hơn hai mươi năm về trước.

Câu chuyện này tàn nhẫn đến mức nào mà nhân viên giám định kia chỉ có thể nói cho tôi một từ quan trọng nhất mà không thể trực tiếp kể cho tôi nghe đây?

*** VỤ ÁN TÔ LỆ ***

Tối ngày 10 tháng 12 năm 1990, thời tiết trên cao nguyên Thanh Hải lạnh giá hơn bình thường, cô gái Mã Tú Thanh sang nhà hàng xóm Yến Chí Vân mượn dây nối cầu chì, cô vừa vào tới cửa liền thấy cô bé 3 tuổi Tô Lệ đang quỳ trên bàn giặt, còn bà mẹ Yến Chí Vân thì ra sức dùng cơ thể để che tầm nhìn của Mã Tú Thanh .

Mã Tú Thanh đã sớm biết được kiểu ngược đãi con gái của Yến Chí Vân, thái độ bất thường của Yến Chí Vân ngày hôm nay khiến cô rất nghi ngờ, cô đẩy mạnh Yến Chí Vân ra liền bị cảnh tượng trước mắt làm cô kinh ngạc không nói lên lời.

Lệ Lệ mới có 3 tuổi bị khâu miệng lại bằng 4 mũi khâu, chỉ khâu màu vàng đã bị máu nhuộm đỏ, sợi chỉ bị thắt nút lại còn vương một bên môi , nước mắt em giống từng hạt ngọc trai từng hột từng hột rơi xuống thẫm đẫm vạt áo trước ngực.

“Cô…cô đang làm cái gì thế này?”

Mã Tú Thanh 17 tuổi kinh ngạc tức giận, không nỡ nhìn tiếp, đến hô hấp cũng trở nên dồn dập.

“Con ranh chết tiệt này dám giấu tôi ăn thức ăn cho gà. Cô nói xem thứ đó bẩn như vậy, tôi mới khâu miệng nó lại, xem nó sau này còn dám ăn vụng hay không.” Yến Chí Vân nói “Cô không cần nói cho người khác biết, tôi sẽ tháo chỉ ra ngay bây giờ.”

Nói xong, Yến Chí Vân liền túm lấy đầu thắt nút dùng sức lôi ra, chỉ nhìn thấy môi Lệ Lệ máu chảy không ngừng…

Cảnh tượng tàn nhẫn kinh khủng như vật khiến cho Mã Tú Thanh quay người chạy vội về nhà, nằm vật xuống giường mà khóc. Nhà họ Mã hỏi nguyên do, vừa kinh ngạc vừa phẫn hận, ngay lập tức phản ánh sự việc cho phòng quản lý khu vực.

Quản lý khu vực Trương Dục Anh và những người khác vội vàng đến nhà Yến Chí Vân, chỉ nhìn thấy Lệ Lệ gầy nhỏ yếu đuối tinh thần hoảng hốt buồn bã, trên cổ có hai vết véo tím bầm lại, trên sống mũi và sườn má có nhiều vết thâm xanh tím, trên môi trên môi dưới có vết máu đọng thẳng hàng rõ ràng.

Càng khiến người ta đau lòng là trong thời tiết lạnh giá nhiều ngày như vậy mà Lệ Lệ chỉ mặc một bộ quần áo mỏng và đi một đôi dép lê.

Khi Trương Dục Anh thuyết phục được em bỏ dép lê ra mới phát hiện trên chân Lệ Lệ những vết cước sưng đỏ, đôi tất đã đen cáu lại bị máu dính vào chân, không có cách nào tháo ra được…

Yến Chí Vân vì chuyện con gái ăn vụng thức ăn cho gà mà khâu mồm con gái lại, hành vi độc ác này làm chấn động cả cao nguyên Thanh Hải. Báo < Tạp chí công an Nhân Dân> < Nhật Báo Thanh Hải>< Báo tối Tây Ninh> đều có bài viết về sự việc này.

Mọi người dồn dập chỉ trích Yến Chí Vân, theo lẽ thường cô ta phải tỉnh ngộ và sửa đổi. Ai ngờ hai năm sau cô ta lại tiếp tục dùng cách thức tàn nhẫn kinh khủng thậm chí là chiêu sau mạnh hơn chiêu trước để ngược đãi con gái mình.

Phòng quản lý khu vực không chỉ một lần khuyên nhủ Yến Chí Vân dừng những hành vi ngược đãi con gái ả. Nhưng dù cho gót giày cán bộ phòng quản lý khu vực đã mài mòn bậc cửa nhà Yến Chí Vân thì cũng uổng công vô ích.

Không có cách nào tước bỏ quyền giám hộ của ả, cho dù tước bỏ được thì cũng không có ai có tình nguyện nuôi dưỡng bé Tô Lệ, chỉ đáng thương cho cô bé cuối cùng cũng phải chết thảm trong tay ả ta.

Buổi trưa ngày 2 tháng 3 năm 1993. Yến Chí Vân khoá cửa nhốt con gái nhỏ ở nhà một mình, đưa con trai bé đi chợ mua thịt.

Sau khi quay trở lại, Yến Chí Vân chọn ít thịt nạc ra, rồi cho thịt mỡ vào chảo rán ra mỡ. Mùi thịt từng làn từng từng làn hương thơm nhức mũi, mùi thơm bay đến khiến bé Tô Lệ phải cố gắng nuốt từng ngụm nước miếng xuống.

Đã 5 tuổi rưỡi, nhưng em chưa từng được ăn một bữa no.

Nhân lúc mẹ đi vệ sinh, Tô Lệ không chống cự được sự mê hoặc của mùi thịt rán thơm phưng phức. Em từ từ từng bước tiến đến bên cạnh chảo, lén lấy mấy miếng thịt vụn ăn.

“Con ranh chết dẫm chết dũi kia, cho mày đói chết.“ Giọng mẹ như sấm sét đánh xuống đầu Tô Lệ, chiếc thìa đưa mấy miếng thịt vụn lên miệng bị đánh rớt xuống nền.

Yến Chí Vân túm lấy tóc con gái, dùng sức đập đầu Lệ Lệ vào tường. Với Tô Lệ chuyện này đã là cơm bữa, kinh nhiệm nhiều lần cho em biết, nếu mà khóc to ra tiếng thì mẹ càng đánh ác hơn.

Em cố nhịn đau, rơi nước mắt để mẹ tuỳ ý mà đánh đập.

Yến Chí Vân sau khi dày vò con gái nhỏ một trận hít thở hồng hộc, nhưng ả vẫn chưa hết cơn tức.

Ả nhìn thấy chảo dầu đang sôi, bèn tóm lấy tóc Lệ Lệ, ép dựng đầu em ngửa lên, rồi lấy một cái khăn quấn vào ngực em, sau đó dùng hai chân kẹp chặt người Lệ Lệ, một tay vành miệng em ra, một tay múc từng thìa lớn dầu đang sôi sùng sục đổ vào miệng em…

“Xèo xèo”

Quanh miệng Lệ Lệ bốc lên khói trắng.

“A!!!!!!!”

Lệ Lệ rất hiếm khi khóc ra tiếng cũng không chống chịu được qua lần này mà khóc đến đứt ruột đứt gan.

Yến Chí Vân điên cuồng bệnh hoạn càng tăng tốc độ đổ dầu vào miệng con gái, máu và dầu từ miệng Lệ Lệ tràn ra ngoài, nhuộm đỏ cả cánh tay béo nung núc của ả, từng giọt từng giọt rơi xuống nền đất, Lệ Lệ liều mạng giãy dụa giữa sự kìm kẹp của đôi chân mẹ.

Tối đó, khi mẹ và anh trai đang ăn cơm, Lệ Lệ vẫn như ngày thường bưng cái chén nhỏ của mình đứng bên cạnh mẹ, nói bằng giọng nói vừa khàn vừa yếu ớt từ bên môi đã cháy đen của mình: ”Mẹ ơi, Lệ Lệ muốn ăn cơm.”

Yến Chí Vân không thèm cho con gái nói hết câu liền hung hăng mắng mỏ:”Hôm nay không có cơm của mày, xem sau này mày còn cứ thèm ăn không.”

Lệ Lệ từng bước từng bước lùi vào góc tường, ngồi sụp xuống, dùng đôi tay nhỏ bẩn hề hề của mình nhẹ nhàng chạm vào miệng và cằm đau đớn đến mức không thể nhịn được nữa, nước mắt em tí tách tí tách rơi ….

Ngày thứ hai, ngày thứ ba… rồi đến ngày thứ bảy, Lệ Lệ rất ít khi ăn cơm.

Chiều ngày mùng 9, em tiêu chảy 5, 6 lần liên tiếp. Yến Chí Vân không những không mang con đi bệnh viện khám bệnh mà còn véo tai Lệ Lệ, vừa véo vừa gào thét .

“Con ranh chết tiệt này. Mày chết đi được rồi đấy. Một ngày đi gì mà lắm thế.”

Nói xong liền quơ lấy gậy tre vụt dồn dập vào lưng vào chân em.

Tối đó, Tô Lệ bị những vết thương và đau đớn tràn đầy cơ thể dày vò đến mức nằm cũng không yên, khổ đau vô tận khiến em nước mắt chảy thành sông.

Mắt em mở thật to, dường như rất muốn rất muốn nhìn thế giới này. Miệng em cũng mở thật to, dường như có bao nhiêu điều muốn nói. Nhưng mắt em không còn nhìn thấy nữa, miệng em cũng không nói được nữa.

Tô Lệ bé bỏng chết rồi.

Nhằm trốn tránh sự chỉ trích, Yến Chí Vân liền cởi bộ quần áo rách rưới của em ra, rồi vội vã thay cho em bộ quần áo mới mà lúc còn sống em ao ước được mặc nhất. Nhưng những tội ác tàn nhẫn mà ả ngược đãi con gái của mình thì không thể nào mà che dấu được.

Khi pháp y cởi bỏ quần áo Lệ Lệ, thực sự là không dám tin vào mắt mình nữa.

Một đứa trẻ hơn 5 tuổi còn chưa cao quá 95 cm, xương sườn chỉ được che bằng một lớp da thịt mỏng có thể chọc được ra bên ngoài, xương hông lồi ra, mái tóc khô vàng bị tóm giứt đến mức dài ngắn không đồng đều. Trên cơ thể Lệ Lệ, ngoại trừ bàn chân thì không có chỗ nào mà không có vết thương, nhiều chỗ da thịt nát ra đến mức sưng thũng mưng mủ. Cằm và môi em bị bỏng lột cả da, móng tay tụ máu thành đen thẫm, ngay cả chỗ kín của em cũng toàn là vết thương.

Trong nhà Lệ Lệ, công an lục ra từtrong góc tủ quần áo một tấm chăn nhung nhỏ trước khi chết Lệ Lệ từng đắp, trên mặt chăn toàn là vết máu khô.

Đây chính là cảnh ngộ mà bé Tô Lệ gặp phải, chuyện của em xảy ra từ năm 1993 xa xôi, nhưng hai mươi năm gần đây, những đứa trẻ của thế kỉ mới vẫn giống như em, không có cách nào trốn tránh, bất lực trước những kẻ làm cha làm mẹ ác nghiệt.

Và những người muốn giúp đỡ những đứa trẻ kia cũng bất lực như vậy mà thôi, giống như bị thuỷ triều kéo dài dần dần nuốt chửng.

Trước cái cảm giác giống như núi đè nặng xuống lồng ngực khiến những nhân viên chấp pháp chịu trách nhiệm bảo vệ trẻ vị thành niên chỉ có thể bị lương tâm và tự trách dày vò hết lần này đến lần khác.

Họ cũng chỉ là những người bình thường, sẽ mệt mỏi, sẽ buồn bực, sẽ bị những quy định rõ ràng hoặc ẩn ngầm ràng buộc. Trong đời thực này không có siêu anh hùng, cũng không thể đợi một vị chúa cứu thế mới đến cứu vớt cả thế giới này. Giám định viên cùng với đồng nghiệp của mình có biết bao nhiêu chuyện muốn làm mà không cách nào làm được.

Nhưng họ đang cố gắng, đang đấu tranh, dùng những thay đổi bé nhỏ để dần dẫn thay đổi cả thế giới.

Bất hạnh như thế, nhân gian này còn bao nhiêu ác quỷ.

May mắn như thế, thế giới này còn có chiến sĩ người hùng.

Những năm gần đây, trong lĩnh vực bảo vệ người vị thành niên, có một tin tức đáng chúc mừng nhất chính là khu Đồng Sơn đã có án tước bỏ quyền giám hộ, trở thành án tiền lệ trong tước bỏ quyền giám hộ và là án hoàn thiện đầu tiên ở nước ta (Trung Quốc).

Bé gái Tiểu Linh ở Đồng Sơn, Giang Tô, năm nay 10 tuổi. Khi em 1 tuổi, bố ruột Triệu X bế em rời khỏi mẹ Vương X, sau đó nhiều lần hãm hiếp con gái ruột. Trong thời gian đó, Tiểu Linh từng bị lão hàng xóm hơn 60 tuổi quấy rối và xâm hại.

Tháng 5 năm 2014, vụ án Triệu X xâm hại tình dục kết thúc. Thông qua khởi tố của viện kiểm sát khu Đồng Sơn khởi tố, cuối cùng tên Triệu X bị định tội 10 năm tù giam với tội uy hiếp và xâm hại trẻ em, tên hàng xóm từng lăng nhục bé Tiểu Linh cũng bị phán quyết 6 năm tù giam.

Để cho Tiểu Linh có một mái nhà, giám định viên Trương Hồng của khoa kiểm nghiệm và giám định trẻ vị thành niên và vài nhân viên công an liền đến Hà Nam để tìm mẹ ruột của em. Nhưng mẹ tiểu Linh là Vương X không chịu gặp các nhân viên xử lý vụ án cho dù bất cứ lý do gì, càng không thèm hỏi xem đứa trẻ sau này sẽ xử lý thế nào. Sau khi suy tính đến những khó khăn mà tiểu Linh gặp phải sau này, viện trưởng viện kiểm sát Lữ Thanh quyết định khởi động hoạt động < quỹ quyên góp viện kiểm sát yêu thương>, quyên tặng cho Tiểu Linh 2 vạn tệ.

Từ ngày 1 tháng 1 năm 2015, Toà án tối cao, Viện kiểm sát tối cao, Bộ công an, Bộ hành chính cùng bắt đầu thực hiện < Những vấn đề ý kiến có liên quan đến việc xử lý theo pháp luật những trường hợp người giám hộ xâm hại đến quyền lợi của trẻ vị thành niên.> Viện kiểm sát này cho rằng, hành vi của Triệu X gây ra cho tiểu Linh đã xâm hại nghiêm trọng đến sức khoẻ và tâm lý của em. Với trường hợp của Vương X, rõ ràng đã biết Triệu X xâm hại con gái rồi vào ngục nhưng không hề hỏi han đến con gái, dựa theo nội dung quy định pháp luật < Ý KIẾN> để thông báo bằng văn bản cho Tiểu Linh và người giám hộ tạm thời của em để xin huỷ bỏ tư cách người giám hộ của cha mẹ.

Ngày 5 tháng 1 năm 2015, viện Kiểm sát Đồng Sơn trình kiến nghị lên uỳ ban hành chính khu vực, kiến nghị uỷ ban hành chính Đồng Sơn đệ đơn lên toà án đề nghị tước bỏ quyền giám hộ Tiểu Linh của Vương X và Triệu X.

Ngày 4 tháng 2 năm 2015, toà án nhân dân Đồng Sơn phán quyết huỷ bỏ tư cách giám hộ của Vương X và Triệu X với Tiểu Linh, quyền giám hộ Tiểu Linh sẽ do uỷ ban nhân dân Đồng Sơn đảm nhận.

Đây chính là vụ án tiền lệ đầu tiên về vấn đề tước bỏ tư cách giám hộ sau khi Toà án tối cao, Viện kiểm sát tối cao, Bộ công an, Bộ hành chính cùng ban bố <Những vấn đề ý kiến có liên quan đến việc xử lý theo pháp luật những trường hợp người giám hộ xâm hại đến quyền lợi của trẻ vị thành niên.>

Mặc dù vẫn chưa đầy đủ, nhưng điều luật này sau khi được bổ sung sửa đổi, xã hội của chúng ta sẽ tiến bộ, chế độ quyền trẻ em sẽ dần dần được thúc đẩy và thành hình.

Theo sự phát triển của xã hội, thế giới này sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp được hay không?

Lúc đó, những đứa trẻ bước đến thế giới này sẽ có thể nhận được càng nhiều sự bảo vệ hay không?

Nhưng những đứa trẻ không kịp nhận được điều tốt đẹp ấy như tiểu Tô Lệ, tiểu Dương Tô, hay bao nhiêu đứa trẻ khác chỉ đành dùng sinh mệnh của mình biến thành tiếng khóc bi thương của thời đại.

“Giám định viên khoa kiểm nghiệm và giám định trẻ vị thành niên”

Đây không phải là nghề nghiệp mà nhiều người biết đến, càng không phải là một công việc nhẹ nhàng thư thái. Nghề nghiệp này không hề tươi sáng, thường bị hiện thực tàn nhẫn vùi dập cho bụi đất lấm lem, nhưng nghề nghiệp này vô cùng quan trọng với xã hội của chúng ta.
Giám định viên trẻ lúc đầu nói với tôi về vụ của Tô Lệ vẫn đang tiếp tục chiến đấu vì nhưng đứa trẻ bị đẩy đến rìa vực sâu tăm tối. Trong những sinh viên pháp luật vừa tốt nghiệp, sẽ có một bộ phận chọn nghề nghiệp này, vì thế mà trằn trọc cả một đời.

Những giám định viên hiện tại hay tương lai, mặc dù không tên không tuổi, mặc dù chỉ là người bình thường trong mắt bao người, nhưng đối với tôi, họ chính là những người anh hùng.
Trên con đường chông gai đằng đẵng, họ chính là những chiến sĩ gánh trên lưng thập tự giá nặng nề chỉ nhằm chiến đấu với bóng tối, bảo vệ tương lai của nhân loại.

Khi xác thịt phàm trần hoá thành ngọn lửa, những nỗ lực của họ sẽ chọc thủng đêm đen tăm tối. Con đường phía trước sẽ rực rỡ tràn ngập ánh sáng ngày mai.

————————————–Bình luận————————————–

[+2068 ] Con đường của giám định viên, kiểm sát viên đều không dễ đi. Người anh em, tôi là cảnh sát. Chúng ta cần đẩy lùi đen tối trong đêm đen, hy vọng có thêm nhiều người anh em có chí hướng và năng lực tham gia cùng chúng tôi, gác đèn trong đêm, chúng tôi đều mong muốn ánh sáng.
[+1471] Cảm ơn những giám sát viên lăn lộn cả một đời trong những góc tối kia.
[+899] Tôi nghĩ rằng bộ đội giải phóng nên thành lập nơi có thể thu nhận và nuôi dưỡng giáo dục các em, cho dù ai nuôi đứa trẻ thì cũng không đến lượt bố mẹ ác nghiệt ngược đãi con cái được nuôi chúng nữa.
[+75] Không thể nhìn nổi !!! Cái con mụ Yến Chí Thanh kia là quỷ Satan đầu thai à?
-》[+735] Đừng có xúc phạm Satan, ít nhất trước khi sa ngã người ta còn là thiên sứ.
-》[+191] Satan chỉ phản bội Chúa trời thôi chứ không làm chuyện gì khác.
[+1622] Tò mò lên Baidu xem kết cục của câu chuyện, lại càng kinh ngạc!
Sau khi Tô Lệ chết, Yến Chí Vân bị phán 7 năm tù giam. Bảy năm sau, ả ra tù lại còn tự tay nhổ bia mộ của bé Tô Lệ.
-》[ +786] Không thể hiểu nổi tại sao chỉ phạt có 7 năm. Mạng sống của người nhà không phải là sinh mệnh sao. Tôi đọc mà không cầm được nước mắt. Tại sao luật pháp lại chỉ nhẹ nhàng phạt có 7 năm với hành vi ác độc đến bực này. Nếu như có người làm ra hành động như vậy, tôi hy vọng luật pháp có thể phán tử hình.

————————————

Dịch bởi: CÁ SIÊU NHƯN

Link bài viết : https://www.zhihu.com/question/23972671

42
Leave a Reply

avatar
42 Bình luận chủ đề
0 Trả lởi chủ đề
0 Followers
 
Được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề nóng
42 Tác giả bình luận
Vũ ThuỳLinh TrầnVõ Lê Huyền TrangTrần Minh AnhHằng Thu Tác giả bình luận gần đây
  Theo dõi  
mới nhất cũ nhất nhiều bình chọn
Thông báo
Uyên Hoàng
Guest

Nguyễn Thanh Huyền

Trần Hồng Nhung
Guest

Trần Lệ Xuân

Bích Ngân
Guest

Nhi Nguyễn đọc cái án Tô Lệ mà suy sụp luôn, ko dám đọc chi tiết.Vậy mà ở tù 7 năm! 7 năm!???

Tử Lục Tình
Guest

Đặng Khánh
Ác vailon.

Lê Thị Kiều Trang
Guest

Tử Yên :'(

Hoa Tuyết Hạ
Guest

Lê Hân Jenny Marion

Con Người Thiếu Muối
Guest

Sau 2 vụ về bé gái, thấy đc sự phân biệt giới tính khá nghiêm trọng. Có người k đáng đc nhận chức danh thiêng liêng là ba mẹ, con cái là của trời cho, người đáng cho thì chữa mãi k có con… ở Trung Quốc tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu tiềm thức r😑

My Linh
Guest

Bảo Trâm đọc đi 😪

Bùi Huyền
Guest

Trang Ngô
😓

Hương Vũ
Guest

Hà Đàm😢

Dieu Vu
Guest

Jun Phan Thề với mày là đọc xong bài này tao thấy cái câu “cha mẹ nào mà chẳng thương con” nó cứ chó má thế nào ấy 🙂

Lê Thia Ri
Guest

Ra Lê

Hải Vân Đặng
Guest

đau đớn thật, cầu mong em được siêu thoát, kiếp sau cho em có 1 gia đình hạnh phúc

Ngọc Phương
Guest

Diễm My lướt đọc án nô lệ đi

Mẫn Đuối
Guest

Kim Sêu

Trần Quế Hương
Guest

Trừng Phan

Đường Ninh
Guest

Vy Diễm An Dật Lưu Thu Lưu tự tay nhổ bia mộ cgai luôn. Thứ j chứ del phải cnguoi rồi

Iris Tei
Guest

Quỷ còn ko giết đồg loại bằg nhữg cách tàn nhẫn như v

Ngọc Hà V-Sone
Guest

Mạnhh Dũngg

Ngoc Phuong Vu
Guest

Phạm Hoàng Trúc Linh mấy cl này dài vc

Trịnh. T. Mai. Linh
Guest

Hồ Lâm

Dương Huỳnh Minh Thư
Guest

Tường Vy

Như Quỳnh
Guest

Tag mày để lát tao đọc tiếp. Vương Xuyến

Phương Linh
Guest

Phạm Quỳnh Phương đọc rồi kể bé nghe với 😢

Phương Đặng
Guest

Quỳnh Mie này nè

Lê Li
Guest

Đọc xong án Tô Lệ mà trái tim như thắt lại v? Đau đớn quá! Sao lại loại ng độc ác đến mức v cơ chứ! Tù ra xong còn tự tay nhổ đi bia mộ con mình. So với cầm thú cũng chả bằng được. 😭😭😭😭😭.

Sin Sin
Guest

Mi Mi có những người tốt nhất là đéo nên tồn tại trên đời 🙂

Doan Tu
Guest

Bả có phải là mẹ ruột không thế 🙂

Tuyền Ngọc
Guest

Hân Yoko đọc di

Hoàng Yến
Guest

황아인

Nguyen Linh
Guest

Vụ án 1 thực kinh khủng 😞

Nguyễn Mai
Guest

Ngọc Thủy Có còn là người không?

Trịnh Thu Mai
Guest

Sao không tử hình?. Con ả khốn nạn. Rồi có chết cũng không đc đầu thai vì phải vào ngục vô gián mãi mãi không ra được. Có đầu thai được cũng mãi mãi là loài sâu bọ.
Đọc thấy xã hội còn có những con người lại ác hơn cả cầm thú.

Nguyễn Như Khánh Linh
Guest

Ngoc Nhu

Trần Thảo
Guest

Nguyễn Dương

Hàn Vân Nguyệt
Guest

Phạm Kim Ngọc
Hơi dài nhưng đọc thử đi

Nhung Ntt
Guest

Án Tô Lệ giống với 1 vụ án trong tòa nhà số 44. Nhưng kết cục lại khác

Hằng Thu
Guest

Py Trọc

Trần Minh Anh
Guest

Nguyễn Ngân Anh ghê vl…

Võ Lê Huyền Trang
Guest

Phan Hoàng Huy vụ hôm qua em bảo này

Linh Trần
Guest

Ai quét hộ tui với QAQ

Vũ Thuỳ
Guest

Đọc xong ám ảnh vl. Nhưng ông bà bên trung còm sai cmnr. Satan là qủy, phản bội chúa trời là lucifer, 2 nhân vật khâc nhau mà 😐