Những chuyện kinh dị chưa từng biết về nạn đói năm Ất Dậu 1945

30
1446

(Báo Tinh Hoa) – “Miếng thịt bắp bò mà ông Phác mua về chính là thịt bắp chân của người chết đấy. Nếu thịt bắp bò thì da phải dầy, khó thái. Đằng này thịt mềm dễ thái mà da mỏng dính, không phải thịt bắp chân người chết bị cắt ra đem thui thì còn là thịt gì nữa”…

Ông Trần Hùng, là người thôn Trình Nhì (xã An Ninh, Tiền Hải, Thái Bình) đã cung cấp cho chúng tôi rất nhiều tư liệu về lịch sử vùng đất, con người làng Trình Nhì, tức xóm chợ Huyện xưa, gắn với trận đói lịch sử Ất Dậu 1945.

Theo đó, mảnh đất xóm chợ Huyện (Tiền Hải, Thái Bình) xưa thuộc làng Trình Phả (sau này có phố, phường, chợ họp sầm uất nên chợ gọi là Trình Phố) – thuộc tổng An Bồi, huyện Chân Định, phủ Kiến Xương. Nơi đây đất đai trù phú, buôn bán thịnh vượng, trên bến dưới thuyền, thuận tiện đường giao thông thủy bộ, người từ mọi miền đất nước tìm về lập nghiệp sinh nhai. Trước thế kỷ 18, huyện lỵ Chân Định chọn nơi này làm thủ phủ nên chợ họp ở đây có tên là chợ Huyện.

Chợ Huyện làng Trình Nhì lớn nhất vùng, nơi giao thương buôn bán của nhân dân các huyện Tiền Hải, Thái Thụy, Kiến Xương, thị xã Thái Bình… cho tới các huyện Xuân Trường, Giao Thủy (Nam Định), Vĩnh Bảo (Tiên Lãng – Hải Phòng).

Chợ Huyện ngày nay

Ngay trước cổng chợ là con sông có cầu gạch vắt qua, trên bến, dưới thuyền, sông sâu nước trong vắt.

Cụ Trần Duy Hứa người chợ Huyện, đã 88 tuổi, nhưng trí nhớ của cụ rất tuyệt vời. Cụ dẫn chúng tôi ra chợ huyện làng Trình Nhì, kể chuyện nạn đói năm Ất Dậu 1945.

Cụ Hứa cho biết, năm Ất Dậu cả nước mất mùa, dân không có gì ăn, lúc đầu còn có cháo gạo, cháo cám, cháo bỗng… sau đó gạo, cám cũng hết, đến củ chuối, rau sam, rau má, bèo bồng cũng không còn. Người từ quê đi tha phương, cầu thực các nơi, xóm làng xơ xác. Người tứ xứ lại tràn về chợ để ăn xin.

Trong chợ trộm cắp như rươi. Một người bán hàng thường phải có 1 – 2 người cầm gậy đứng canh. Vì đói quá nên nhiều dân nghèo bất chấp cả sinh mạng cứ lao vào cướp. Có người bóc tấm bánh chưa kịp đưa vào mồm thì đã bị cướp. Người cướp được thì cố đút bánh vào mồm, còn người bị cướp và người bán thì đè xuống giằng lại. Thế là xảy ra trận mưa gậy gộc, đấm đá lên thân xác chỉ còn da bọc xương. Máu, đất quyện những mẩu bánh vương vãi tứ tung.

Những cảnh chém, giết nhau, tranh ăn còn tàn bạo hơn cả thời Trung cổ. Cuối cùng, người cướp và người bị cướp cũng đều chết vì đói cả.

Cảnh chợ búa tiêu điều năm 1945 ở Thái Bình. Ảnh tư liệu

Thời đó, một số gia đình khá giả trong làng, trong khu vực chợ Huyện đã nấu cháo phát chẩn cứu đói nhưng không xuể, người chết nằm còng queo khắp chợ, dọc đường, sát bờ sông. Có những trẻ nhỏ cố mút đầu vú lạnh ngắt của người mẹ đã chết từ bao giờ.

Lúc đầu còn có chiếu bó cho người chết và họ được những người còn khỏe khênh ra bãi tha ma của làng để chôn. Nhưng sau vì có nhiều người chết quá, đưa đi chôn không xuể, nên người ta đào hố sát bờ sông, quanh chợ, rồi lấp vội đất lên.

Làng Trình Nhì khi đó có gia đình cụ Nhất Lược, buôn mật mía, mật ong, nổi tiếng đức độ, hay cứu giúp người nghèo. Khi thấy người trong làng bị chết đói, cụ Nhất Lược đã mua chiếu cấp cho gia đình người mới mất.

Lúc đầu một người chết được bó 2 lá chiếu, nhưng sau chỉ được một lá, nên kín đầu lại bị hở chân. Ngày ấy có chuyện, người được thuê mua chiếu và đem chôn người chết, nhưng khi đem chôn thì lại tháo chiếu ra bán để kiếm lời.

Nơi đây từng là bãi tha ma chôn người chết đói quanh chợ Huyện

Trước năm 1945, dân chợ Huyện có gần 2.000 nhân khẩu, nhưng nạn đói khủng khiếp năm Ất Dậu đã cướp đi tới 70% dân số trong xóm. Cả xóm chợ có gần 50 gia đình chết không còn một ai.

Gia đình ông Trương Ry chết 8 người. Gia đình ông Phan Giá có 7 người, thì cả 7 người đều chết. Gia đình ông Đồ Thực chết mất 10 người. Gia đình ông Phan Hạnh có 13 người thì cả 13 người đều chết. Gia đình ông Trần Duẩn, ông Đồ Tỵ, ông Đồ Trâm… đều chết hết.

Nhiều người chết phải chôn ngay trong vườn nhà vì người sống không còn đủ sức để kéo xác đi chôn ở nơi khác. Gia đình ông Trương Ry chết không còn người nào, xác tự thối rữa ở trong nhà, mùi thối bốc lên, dân làng mới biết.

Để đưa được những xác chết đã bị thối ở trong nhà ra ngoài, người ta phải dùng tro rơm, rạ, trải ra nền nhà rồi lăn xác người chết qua tro, sau đó mới dùng chiếu bó lại đem đi chôn.

Bờ sông chảy qua chợ Huyện vốn rất thơ mộng, bỗng nhiên trở thành nơi chôn xác của hàng trăm người chết đói. Xung quanh ngôi miếu Bách Linh (miếu này nay không còn) la liệt hố chôn người tứ xứ bị chết đói ở chợ.

Ông Trần Duy Hứa chỉ khu vực bờ sông sát chợ Huyện, nơi chôn nhiều người chết đói

Theo lời cụ Hứa, vì có nhiều người chết đói, nên cả khu chợ và đường làng mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, ruồi nhặng, chuột bọ nhiều vô kể. Những xác chết chưa kịp chôn bị chuột bâu vào khoét mắt, gặm cụt tai, mũi, ngón tay, ngón chân.

Ông Chén, người xóm chợ bảo rằng, vì được chứng kiến thảm cảnh đau xót này, nên ông không dám động đến món thịt chuột, dù người Thái Bình đều ăn món này.

Dân làng quá sốc trước cảnh đói kém, người chết đói nằm la liệt trong khu chợ Huyện, nên ban ngày ai có việc không đừng được mới ra ngoài, vừa đi vừa chạy như sợ ma đói đuổi. Ban đêm cả làng vắng lặng như tờ, dẫu chó có còn sống thì cũng không còn sức để sủa. Thi thoảng, vang đầu xóm, cuối xóm có tiếng khóc yếu ớt vọng ra. Nhà nhà cửa kín then cài, thấp thỏm lo ma đói, lo sợ cướp đến đập cửa.

Cụ Trần Duy Hứa, chỉ vào chỗ những lùm cây xanh cạnh nơi từng có miếu Bách Linh, bảo rằng, vào cuối năm 1944 và đầu năm 1945, giữa lúc dân làng đang mất mùa, đói kém thì bão gió, mưa to, đê vỡ, sông nước dâng cao, bào mòn đất cát, làm lộ la hàng trăm xác chết, vì chôn quá nông. Hàng ngàn con quạ về đậu kín ở cây đa, cây gạo, kêu vang tai nhức óc.

Nước tràn vào chợ, rồi rút đi, bào mòn đất cát, khiến chân, tay người chết thò lên mặt đất. Những người sống có việc phải đi qua con đường này nhìn thấy cảnh tượng đó, có cảm giác như ma đói giơ tay bắt mình. Những người yếu bóng vía thì hoảng hốt, vắt chân lên cổ mà chạy. Vì thế, mới có chuyện ma đói bắt người sống lan truyền thời đó.


Ảnh tư liệu nạn đói Ất Dậu

Cụ Trần Duy Hứa kể: “Năm Ất Dậu, tôi vừa tròn 18 tuổi. Một hôm, mẹ bảo tôi đi cùng ông Mã Phác, lái buôn người miền núi về đây bán quế, xuống chợ Đức Cơ để mua muối. Tôi cùng ông đi tắt cánh đồng xã Tây Giang, tránh đi đường chính vì sợ bị cướp và gặp nhiều người chết đói.

Khi đi qua ngôi miếu âm hồn ở giữa cánh đồng, tôi sững người vì nhìn thấy ba mẹ con người ăn mày vẫn thường tới xin ở chợ huyện nằm ôm nhau mà chết ở ngay cửa miếu.

Tới chợ Đức Cơ, tôi thấy người chết đói nằm la liệt từ ngoài cửa chợ cho tới trong chợ. Mua muối xong, tôi quay lại chỗ ông Mã Phác ngồi bán quế.

Ông dẫn tôi tới hàng thịt bò, chọn mua một miếng thịt. Thịt bò được thui đốt vàng ươm trông thật hấp dẫn.

Về đến nhà tôi, ông Phác mượn dao thớt, nồi gang để nấu thịt. Khi ông đang thái thịt bò ở bờ ao thì mẹ tôi ra đứng xem. Bà gọi tôi vào trong nhà. Bà thì thào: “Con không biết đấy thôi, họ lừa người mua đấy. Miếng thịt bắp bò mà ông Phác mua về chính là thịt bắp chân của người chết đấy. Nếu thịt bắp bò thì da phải dầy, khó thái. Đằng này thịt mềm dễ thái mà da mỏng dính, không phải thịt bắp chân người chết bị cắt ra đem thui thì còn là thịt gì nữa. Nghe mẹ nói vậy, tôi vội kiếm cớ vào buồng đóng chặt cửa không dám ra nhà ngoài. Khi thịt chín, ông Phác gọi ra ăn, tôi nằm im giả vờ ngủ mà không dám lên tiếng”.

Nói đến đây, cụ Hứa đứng nhìn xa xăm về phía bờ sông. Dường như những ký ức đau buồn thời Ất Dậu đang tràn ngập trong lòng cụ.

Ảnh tư liệu

Ngày 23/7/1945, mặt trận Việt Minh và Chi bộ Đảng làng Trình Nhì đã tổ chức biểu tình ở chợ Huyện để tuyên truyền chống phát xít Nhật, chuẩn bị tổng khởi nghĩa cướp chính quyền. Mặt trận Việt Minh lãnh đạo nhân dân “cướp” các kho thóc của Nhật để cứu đói cho nhân dân. Vụ chiêm năm 1945 được mùa. Trong giai đoạn này lại xảy ra những cái chết thương tâm, chết không phải vì đói, mà chết vì ăn no, bội thực và dịch bệnh.

Cụ Trần Duy Hứa kể: “Tuy số người chết vì ăn no không nhiều như chết đói nhưng cũng rất thương tâm. Khi được phát gạo, hoặc gặt lúa về, có những người rang gạo lên ăn, hoặc ăn gạo sống. Ăn xong thì lại uống nước khiến bụng trương phềnh lên rồi chết. Có người vì ăn cơm quá nhiều nên bị bội thực mà chết. Mặt khác, vì môi trường sống bị ô nhiễm quá nặng nề, dịch tả lan truyền dẫn đến nhiều người bị nhiễm bệnh mà chết”.

Đặng Hùng – Thái Bình

30
Leave a Reply

avatar
30 Bình luận chủ đề
0 Trả lởi chủ đề
0 Followers
 
Được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề nóng
28 Tác giả bình luận
Đặng Trọng PhucHuỳnh Kim ThạchThao Phuong NguyenThanh SươngTrần Đoàn Tác giả bình luận gần đây
  Theo dõi  
mới nhất cũ nhất nhiều bình chọn
Thông báo
Thơ Nguyễn Thị
Guest

Thời kì đen tối của xã hội Việt Nam. Bà nội tôi mất cách đây 14 năm, khi còn sống bà hay kể cho các cháu nghe nạn đói khủng khiếp này. Nó ám ảnh bà đến độ khi bà già và lẫn rồi, mỗi lần đơm cơm cho bà, bà đều hỏi” có cơm ăn cơ à “. Nếu đơm bát thứ 2, thì bà đều nói ” cho tôi ăn nhiều thế”. Và trong nỗi ám ảnh về nạn đói năm ất dậu, bà đều nhắc ” nhờ ơn Bác Hồ, mới có cơm ăn đấy”

Thành Hưng
Guest

Nếu đi nhiều vùng miền núi sẽ có những cụ ô cụ bà người dân tộc nhưng nhận mình là người Kinh, năm 45 đói quá bị đem cho đem bán đem đổi lên mạn ngược làm con nuôi

Bùi Toàn
Guest

Đọc mà đau thương quá

Luân Phạm
Guest

Xót xa quá

DV Phong Thuỷ
Guest

Tôi đọc đến đây ruột gan con người cảm giác như sáo trộn, cảm nhận được sự dau sót tận hạn, con tôi 2 tuổi và 5 tuổi, uống bình sữa tươi còn thừa đổ đi ko bù lại những đúa trẻ đoi năm đó mình thấy số của gd m quá sướng quá HP rồi vì ko sinh vào thời kỳ đó :(((

Ik Yepp Khói
Guest

Nếu đéo phải bọn Nhật nó đem lượng thực đốt làm nhiên liệu thì dân có khổ thế này ko

Min Duy
Guest

Thế mà có thằng nói chiến tranh là không có đúng sai, không nhờ bọn xâm lăng không nhờ bọn cõng rắn cắn gà nhà thì sao dan đen phải chết oan ức, hết chết đói lại tới chết no.

Đoàn Mạnh Linh
Guest

Một thời kinh hoàng

Nguyễn Tiến Mạnh
Guest

Sợ thật

Tung Viet Nguyen
Guest

Ông tôi sống qua giai đoạn này, được cái cả làng đoàn kết san sẻ nhau nên cùng đói mà ít người chết đói, nhưng các làng khác chết nhiều lắm. Xác người la liệt bị vứt vùi ra ruộng, bãi, sau Ất Dậu cá trê, lươn chạch với cua ăn xác nên to béo dị thường. Vì lí do này ô tôi ko bao giờ ăn cá trê, lươn chạch, cua,

Lam Cong
Guest

Có bài thơ đã viết :
Năm ất dậu vừa rồi
Chết hết 2 triệu người
Gạo ngoài chôn khắp nơi
Trong đầu cơ trục lợi
Địa chủ ngồi trục lợi
Cha bỏ con thất hiếu
Chồng bỏ vợ ngoại tình cảnh thảm khốc điêu linh
Chết đầy đường đầy chợ
Thương những em bở ngỡ
Nó mới biết đường bò
Mẹ đã chết nằm co
Con đang trèo lên bú
Nó tưởng lầm mẹ ngủ
Ai qua lại chi mô
Sau 1 tiếng đồng hồ
Con chết nằm co với mẹ
Oán hờn là như thế
Ta lần lượt trình bày…..
(được đọc và siu tầm qua 📖 cổ)

Tạ Hoàng Anh Quý
Guest

Có nghe qua chuyện này ở kênh Việt Sử Giai Thoại , giọng nữ đọc trôi chảy, dễ nghe

Dược Sĩ Xuân Khánh
Guest

Quê mình :((

Hoàng Thị Thiên NgA
Guest

Nghe ông bà kể lại , Nam định năm ấy dân chết dạt 2 bên đường , Đếb thời kì đổi mới xây nhà , đào móng nhà nào nhà ý phải mấy cáo hài cốt . Đến h vẫn còn mấy cái ụ đất chôn tập thể , chẳng ai động vào :((

Phú Hoàng
Guest

vnch mà lật đổ đuợc năm 2045 thì nạn đói ắt quay lại lần nữa , à quên đi , chuyện đó chỉ xảy ra trong phim viễn tưởng do cộng đồng cali quay

Hiếu Hala
Guest

Bùi Thị Linh Dương

Trần Ngọc Bảo
Guest

Tự hỏi lúc đó hoàng đế ở đâu ,thượng thư bộ Lại ở đâu ??

Hàn Tín
Guest

Thế mà bây giờ nhiều thằng nó lật sử như lật bàn tay . ai đã đuổi nhật , đánh pháp , mỹ để cho chúng nó bây giờ cơm thịt đầy mồm rồi ngồi gõ bàn phím chửi rủa thế hệ cha ông chúng nó .

Chuong Quoc Nguyen
Guest

sao đéo thấy lũ xét lại lịch sữ bênh phú đỹ vs nhật lùn đi …. hai thằng súc vật này đem lại cho VIỆT NAM hai triệu sinh mạng đồng bào việt nam chết đói… sao đéo vào bênh chúng nó để tao xem

Phan Đức Anh
Guest

Khổ dân mình quá

Hoàng Quốc Minh
Guest

Ghi nguồn vào thớt ơi

Hoàng Quốc Minh
Guest

Chính Hồng Kỳ

Hoàng Quốc Minh
Guest

Thấy quen k

Hữu Quý Nguyễn
Guest

Chỗ chợ Huyện xưa giờ vẫn là chợ Huyện của H. Tiền Hải.

Nguyễn Tiến Thắng
Guest

Cúi đầu xin lỗi phát là xong ý mà. lũ tự nhục với lũ xính ngoại bang nó sẽ nói vậy đấy

Trần Đoàn
Guest

Người chết đói, trước khi chết bao giờ cơ thể cũng suy kiệt, chỉ còn da bọc xương thì lấy đâu ra bắp chân …..???..

Thanh Sương
Guest

Xưa mình đọc đâu đó là có cô kia làm nghề bán khoai độn trấu để đám nhật mua cho ngựa ăn, ngựa ăn xong chả hiểu sao chết (có giả thiết cô này trộn thuốc đầu độc ngựa là phương tiện đi lại phổ biến của đám phát xít nhật thời đó), tụi nó tìm bắt cô này và giết. Đoạn mổ bụng con ngựa đã chết và nhét xác cô ấy vào, rồi may bụng ngựa lại bêu ra chợ để làm gương -_-

Thao Phuong Nguyen
Guest

Cao Khánh Linh đọc hết đi m ơi

Huỳnh Kim Thạch
Guest

Nhân tiện, cũng kêu gọi mọi người cảnh giác trước làn sóng đú trend môi trường đòi bài trừ nhiên liệu hóa thạch. Nếu không có nhiên liệu hóa thạch, đặc biệt là dầu mỏ, thì tai họa cao su máu, nhổ lúa trồng đay chết đói đầy đường này vẫn sẽ còn đè nặng từng ngày. Ô nhiễm khi sử dụng nhiên liệu hóa thạch là do xử lý phát thải cẩu thả, chứ không phải do bản thân nó xấu. Chúng là nguồn hữu cơ dự trữ hàng trăm triệu đến hàng tỷ năm; tảo khuẩn quang hợp… Read more »

Đặng Trọng Phuc
Guest

ỏ đây nằm 45