Legion Romana tức Lê dương La Mã, Quân đoàn La Mã

2
306

Legion Romana tức Lê dương La Mã, Quân đoàn La Mã, là tổ chức quân sự của nền Cộng hòa La Mã và Đế quốc La Mã, là nòng cốt sức mạnh để biến La Mã thành đế chế vĩ đại nhất phương Tây thời Cổ đại, sánh ngang với đế quốc Trung Hoa ở phương Đông. Người ta nói rằng biên cương của La Mã được đánh dấu bằng các quân đoàn. Và nòng cốt sức mạnh của các quân đoàn là các Legionarius, tức những người lính Lê dương La Mã.

Lính Lê dương ban đầu để chỉ những người lính bộ binh nặng làm nòng cốt trong quân đội La Mã, nhưng sau đó mở rộng ra toàn quân như lính ném đá, lính phóng lao, khinh kỵ binh hay quân trợ chiến kể từ sau cải cách của Marius năm 107 TCN, nhưng ở đây sẽ chỉ nói đến bộ binh nặng. Nếu muốn làm 1 lính Lê dương, anh phải là công dân La Mã dưới 45 tuổi và sẽ phải phục vụ 25 năm. Khi hành quân trên các địa hình phức tạp, lính Lê dương cần phải mang theo áo giáp (lorica segmentata), khiên (scutum), nón sắt (galea), hai giáo phi (1 giáo nặng pilum và một giáo nhẹ), một đoản đao (pugio), một cặp Sandal nặng (Caligae), một túi đồ Sarcina, mười bốn ngày lương thực, một túi da đựng nước, đồ dùng nấu ăn, hai cái cọc (Sudes murale) để xây dựng lũy, một cái xẻng hoặc cái túi đan bằng liễu gai. Lính Lê dương được huấn luyện rất chặt chẽ và khắc nghiệt; kỷ luật là nền tảng cho thành công của cả quân đội và những người lính phải tuân theo một chế độ huấn luyện liên miên và khắc nghiệt với vũ khí đặc biệt là trong cách hành quân: họ bị ép buộc phải luôn mang theo số quân trang lớn nhất di chuyển trong một đội hình khít thường xuyên. Kỷ luật là quan trọng nhất và mọi sự vi phạm đều sẽ bị trừng trị rất nặng bởi các sĩ quan chỉ huy (các hình thức kỷ luật sẽ được đề cập sau). Các quân đoàn thường chỉ huấn luyện lính Lê dương, các loại quân khác được huấn luyện ở các trường địa phương. Việc huấn luyện thực hiện ngay tại nơi đóng quân. Binh lính được huấn luyện các kỹ năng chủ yếu sau:

Bơi lội: mỗi người lính đều phải học bơi khi mặc áo giáp. Đây là điều cần thiết trong hành quân và sinh hoạt hàng ngày. Lính trợ chiến và nô lệ cũng được dạy bơi.
Đánh kiếm: khác với các quân đội cổ đại huấn luyện lính sử dụng giáo trong đội hình phương trận, tất cả lính La mã đều phải tập kiếm với một thanh kiếm gỗ nặng gấp đôi kiếm thật (Gladius), điều này giúp cho anh ta có thể sử dụng kiếm thật khi giáp chiến một cách nhanh nhẹn, mạnh mẽ và có độ chính xác cao hơn. Ngoài cách sử dụng kiếm, họ phải nắm vững các kỹ năng di chuyển: tiến, lùi và tận dụng mọi cơ hội để hạ đối thủ. Tập kiếm gắn liền với tập sử dụng khiên và một điều tối quan trọng phải ghi nhớ là “không được sơ hở khi tìm cách đâm đối phương”. Người La Mã thường hay khuyến khích binh lính đâm thay vì chém vì đâm nhanh hơn chém và dễ che chắn hơn khi đâm, thường họ dùng khiên che người và tìm cách đâm vào sườn đối thủ vòng qua khiên.

Bắn cung, ném đá và phóng lao: ngoài đánh kiếm, tân binh được huấn luyện cách sử dụng cung, ném đá và phóng lao. Phóng lao là kỹ thuật chiến đấu rất quan trọng vì cách đánh của lính lê dương thường là ném lao rồi rút gladius xông vào giáp chiến (khi ra chiến trường một lính lê dương thường mang ít nhất hai và đôi khi tới năm ngọn lao gắn trên khiên). Lao sử dụng khi huấn luyện cũng nặng hơn lao dùng khi đánh trận. Ngoài ra tất cả còn phải được tập kỹ năng ném đá bằng dây (sling), vì nó tương đối dễ dàng nên việc huấn luyện không được thực hiện kỹ lưỡng lắm. Tất cả quân đội cổ đại đều có loại quân ném đá, La Mã cũng không phải là ngoại lệ và nó tỏ ra rất hữu dụng trong một số trận đánh. Những người phù hợp được huấn luyện nâng cao về bắn cung. Tất cả các kỹ năng này sẽ trở nên rất quan trọng, thậm chí có ý nghĩa sống còn trong nhiều trường hợp cả trong phòng thủ lẫn tấn công, đặc biệt là lúc không tìm ra vũ khí phù hợp…

Khuân vác: Những kỹ năng quan trọng khác mà cả tân binh lẫn cựu binh đều phải thường xuyên luyện tập chính là chất xếp, bốc dỡ đồ đạc trên lưng la và ngựa, trong huấn luyện, người ta sử dụng ngựa gỗ. Nhiều trận chiến được quyết định bằng tốc độ bốc dỡ quân trang để chuẩn bị của binh lính. Ngoài ra cách đóng gói, xếp dỡ quân trang quân dụng cũng góp phần nâng cao tốc độ hành quân. Cứ 8 người lính sẽ chung nhau 1 con la/lừa/ngựa và để giảm tải cho nó, mỗi người sẽ phải mang tối đa đồ đạc có thể mang, thông thường một người lính phải mang là 22 – 27 kg quân trang chưa kể áo giáp, vũ khí, khiên mang trên người trên suốt cuộc hành quân. Điều này khiến cho trong các cuộc hành quân khó khăn, như là đi qua một dãy núi hẹp chẳng hạn (mà đồi núi là thứ thường thấy ở vùng Địa Trung Hải) thì quân đội không bị phụ thuộc vào các phương tiện chuyên chở khác đồng thời cải thiện tốc độ hành quân vì có thể tách rời bộ phận hậu cần. Do thường xuyên phải mang nặng khi tập luyện nên việc này không quá khó khăn đối với lính lê dương La Mã. Vì phải vác nhiều nên lính Lê dương còn được gọi là “những con la của Marius”.
Ngoài ra những người lính còn phải học chiến đấu theo đội hình, nổi tiếng nhất là đội hình mai rùa (tetsudo).

Về tiền lương, Từ thời Gaius Marius, lính lê dương có mức lương cơ bản là 255 denarius một năm (đơn vi tiền tệ cơ bản của La Mã, tuy không phải là thấp nhất hay cao nhất) vì tất cả các món đồ có giá trị cao đều giao dịch bằng Denarii. Giá cả vào thời của Julius Caesar và Caesar Augustus: 1 nô lệ nam khoẻ mạnh giá chừng 2.000 denarius; một nô lệ nữ đẹp giá chừng 50.000 denarius (đã tính thuế). Đến thời của Hoàng đế Domitian là 300 denarius (nhưng không rõ kéo dài trong bao lâu). Bất chấp ảnh hưởng của nạn lạm phát nghiêm trọng vào thế kỷ thứ 2 lương cơ bản vẫn không được tăng, mãi đến khi hoàng đế Septiminus Severus (trị vì từ năm 193 đến 211), lên ngôi, ông mới tăng lên thành 500 denarius một năm. Ngoài lương, người lính còn có thể có thêm thưởng từ số của cải cướp được khi chinh chiến (việc cướp bóc ở chiến trường thường xuyên xảy ra, nhưng phải được sĩ quan chỉ huy cho phép nếu không sẽ phạm tội vô kỷ luật).

Tất cả các lính lê dương khi kết thúc thời gian trong quân ngũ được trợ cấp một lần (gọi là praemia) 3.000 denarius (thời của Augustus) và/hoặc một mảnh đất trồng trọt tốt. Đến thời của Hoàng đế Caracalla, lương cơ bản tăng lên 5.000 denarius.Ngoài ra những đại đội trưởng cũng sẽ được thưởng thêm 1.000 thưởng nếu chiến đấu tốt trong những trận thắng.

Nhờ được huấn luyện tốt, kỷ luật cao, tổ chức tối ưu nên những người lính Lê dương là đỉnh cao trong chế độ quân sự cổ đại.

Post ngày: 2019-07-19 10:46:47Lượt like: 92Lượt share: 4
Nguồn: Fanpage Tư Duy Lịch Sử

Bài trướcĐi xem phim một mình không phải là một điều tồi tệ
Bài tiếp theoCác cậu có rạo rực vì âm giọng của người ấy hông?
Theo dõi
Thông báo
guest
2 Comments
cũ nhất
mới nhất nhiều bình chọn
Inline Feedbacks
View all comments
Trăng Khuyết
Trăng Khuyết
2 years ago

Legion của roma khỏe lắm đấy =]]] chém nhanh vl

Nguyễn Thiên Bình
Nguyễn Thiên Bình
2 years ago

Lê Dương La Mã mà tui đọc là Lê Dương Bảo Lâm. Có ai như tui ko?