Những nữ điệp viên hàng đầu ở Mossad

0
82

Lịch sử của Mossad ghi nhận công lao của không ít các nữ điệp viên. Nhân vật mọi người thường nhắc đến là Cheryl Hanin, nữ điệp viên đã dùng mỹ nhân kế để nhử và bắt giữ Vanunu, kẻ tiết lộ thông tin về chương trình hạt nhân của Israel. Nhưng thật ra, Mossad từng có trong tay nhiều nữ điệp viên tầm cỡ khác…

Không phải tất cả các nữ điệp viên của Mossad (Israel) đều thuộc loại “biên chế tạm thời” hay chỉ tham gia một chiến dịch tình báo như Cheryl Hanin. Một số đã từng cộng tác với Mossad trong một thời gian dài và trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch.

Lớp “Mata Hari” cụ ngoại

Nữ điệp viên thành công nhất và nổi tiếng nhất (trong nội bộ Mossad) chính là Yolande Harmer, người được mệnh danh là “Mata Hari” của Israel. Harmer hoạt động cho Mossad với mật danh là Har – Mor. Thật ra, bà đã cộng tác với tình báo Israel ngay từ trước khi Mossad được thành lập, thậm chí trước cả khi Nhà nước Israel hình thành.

Vào những ngày tháng đầu tiên của cuộc chiến năm 1948, Harmer đang cùng gia đình sống ở Ai Cập. Mẹ cô là một người Thổ Nhĩ Kỳ gốc Do Thái, nhưng tại Ai Cập không ai biết cô có dòng máu Do Thái trong người. Yolande Hamer đã được Moshe Chertok (người sau này trở thành Bộ trưởng Ngoại giao Israel) thuyết phục đóng góp cho quốc gia Do Thái sắp ra đời. Chertok đã làm quen với Harmer trong một buổi chiêu đãi và nhận thấy cô là một con người có tính cách mạnh mẽ, luôn bền bỉ và kiên trì để đạt được mục đích đã đề ra. Tại Ai Cập khi đó, Harmer tự xưng là nhà báo và đôi khi cũng gửi một số bài đăng ở các tạp chí của Paris.

Người phụ nữ tóc vàng thân hình mảnh khảnh này từng có tới 3 đời chồng. Người chồng cuối cùng của cô là một thương gia Nam Phi, chết trong một vụ tai nạn hàng không. Ngoài ra, Harmer còn có rất nhiều tình nhân – chủ yếu là những người giàu có và có ảnh hưởng tại Cairo, hoặc là những nhà ngoại giao làm việc tại Ai Cập. Trong số những người hâm mộ Harmer, phải kể đến Thủ tướng tương lai của Liban, Đại sứ Thụy Điển tại Ai Cập, Cố vấn chính của Tổng thư ký Liên đoàn các quốc gia Arập và các nhân viên của Đại sứ quán Mỹ, những người đã cung cấp cho cô những bản sao báo cáo gửi về Washington.

Vấn đề chính trong hoạt động của Harmer là việc liên lạc với Tel – Aviv. Cô được cung cấp một máy phát vô tuyến nhưng không sử dụng, trong khi chưa thể tìm được một nhân viên điện đàm. Tất cả mọi báo cáo, Harmer gửi qua thư tới Mỹ, và từ đây chúng được chuyển về Tel-Aviv. Hoạt động tình báo của Harmer tại Cairo kéo dài không được lâu.

Bản thân Tổng thư ký Liên đoàn các nước Arập đã nghi ngờ Harmer về việc hoạt động gián điệp và cho bắt giữ cô. Nhưng một thời gian sau, một số quan chức cao cấp đã cứu Harmer ra khỏi tù trước khi đưa cô sang Paris. Về sau, cấp trên đã dự định đưa Harmer vào làm việc trong Đại sứ quán Israel tại Mỹ, nhưng đến giờ phút cuối đã hoãn lại với dự định gửi bà sang hoạt động tại Ai Cập một lần nữa. Vào những năm 50 của thế kỷ trước, Harmer sang hoạt động tại Tây Ban Nha với tư cách của một điệp viên mật. Bà mất vào năm 1959 trước khi có dịp quay trở lại Ai Cập.

Thực tế cuộc đời hoạt động của Harmer trái ngược hẳn với những quan niệm truyền thống tại Mossad. “Phụ nữ không thể thu thập thông tin trong thế giới Arập” – một quan chức lãnh đạo của Mossad đã từng tuyên bố như vậy. Đây cũng là một thực trạng phổ biến, xuất phát từ vai trò của người phụ nữ trong xã hội Arập không được coi trọng. Đó cũng là lý do khiến phụ nữ tại Mossad chủ yếu hoạt động trong các bộ phận hành chính và kỹ thuật, ít tham gia vào các hoạt động nghiệp vụ, kể cả vai trò của các sĩ quan liên lạc.

Ngoài Harmer còn có một trường hợp khác là Lyli Castel, một nữ điệp viên đã trở thành huyền thoại ngay từ khi còn sống. Castel làm việc cho Mossad vào năm 1954 và có kinh nghiệm hoạt động tình báo trước cả khi quốc gia Do Thái được thành lập. Bà là một phụ nữ xinh đẹp và hấp dẫn, nói thành thạo nhiều thứ tiếng như Do Thái, Anh, Pháp, Đức, Nga, Italia và Arập. Với ngoại hình và tài năng, Castel đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ đặc biệt tại châu Âu với những mục tiêu cụ thể cho đến hiện nay vẫn chưa được tiết lộ. Bà qua đời vào năm 1970, nhưng những thành công của bà vẫn được nhiều cựu binh của Mossad nhắc đến.

Thế hệ hậu bối xứng danh anh hào

Với việc Meir Amit lên lãnh đạo Mossad vào năm 1963, vai trò của người phụ nữ trong cơ quan tình báo này đã được chú trọng hơn đáng kể. Một số còn lên được tới cương vị chỉ huy các phòng, ban. Họ cũng được tham gia các hoạt động nghiệp vụ phổ biến hơn.

Cụ thể như vai trò của nữ điệp viên Dina Ron từng tham gia chiến dịch tìm kiếm Adolf Eichman, kẻ được Hitler giao nhiệm vụ “giải quyết triệt để vấn đề Do Thái” trong Chiến tranh thế giới lần thứ 2. Dina đóng vai trò tình nhân của một điệp viên đã thuê căn hộ tại Argentina để giam giữ Eichman sau khi bắt cóc được hắn để chờ chuyển về Israel. Tuy vai trò của Dina chỉ là thụ động, nhưng ngoại hình và khả năng diễn xuất tuyệt vời của cô đã khiến cảnh sát Argentina không hề nghi ngờ gì khi kiểm tra căn nhà.

Cũng với mục đích như vậy, một nữ điệp viên trẻ đẹp khác của Mossad đã được giao nhiệm vụ lắp đặt hệ thống nghe trộm bí mật trong hầm ngầm của một thủ lĩnh hàng đầu trong tổ chức Hezbollah vào tháng 2/1998 tại Berne.

Một nữ điệp viên xuất sắc khác của Mossad phải kể đến là Ada Sereni, vợ góa của một người Do Thái đã chết trong chiến tranh. Người phụ nữ xinh đẹp này đã đóng vai trò chủ chốt trong chiến dịch ngăn chặn vụ vận chuyển vũ khí tới Syria năm 1948. Khi đó, Đại úy quân đội Syria là Abdul Aziz Kerim được cử tới Tiệp Khắc để mua vũ khí mới cho quân đội. Chuyến hàng này được chất lên con tàu vận tải Lino. Ben – Gurion khi đó đã chỉ thị cho Tình báo Israel bằng mọi cách không cho con tàu cập được cảng của Syria. Khi đó, những nỗ lực tìm kiếm và tiêu diệt con tàu ở ngoài biển đã không có kết quả. Tuy nhiên, chiếc Lino do bị hỏng động cơ nên buộc phải ghé vào sửa chữa tại một cảng nhỏ ở phía nam Italia. Nhiệm vụ của người Israel lúc này là phải giữ được con tàu nằm lâu tại cảng trước khi tìm cách đánh đắm nó. Ada Sereni đã kịp thể hiện được sự nhanh trí tuyệt vời của mình.

Khi đó tại Italia đang chuẩn bị cho một chiến dịch bầu cử với hai phe chủ yếu là Dân chủ Cơ Đốc và Cộng sản. Sau khi Ada tìm cách tuồn thông tin giả, một loạt các tờ báo Italia đã cho đăng ngay trên đầu trang nhất về việc phe Cộng sản âm mưu mua vũ khí về cảng Molfetta. Phía Cộng sản bắt đầu bác bỏ lời buộc tội vô căn cứ trên, trong khi chính quyền lập tức ra lệnh đưa tàu Lino tới cảng Bari và giám sát chặt chẽ. Việc đánh chìm con tàu Lino lúc này chỉ đơn thuần là chuyện kỹ thuật.

Nhưng chỉ vài tuần sau, phía Syria đã kịp trục vớt nguyên vẹn số vũ khí từ con tàu bị đánh đắm. Họ đang tìm kiếm một con tàu khác để chở hàng về nước. Ada Sereni cùng các đồng nghiệp của mình hiểu rằng, không thể đánh đắm con tàu một lần nữa. Họ quyết định sẽ tổ chức đánh cắp chuyến hàng đưa về Israel. Thế là người Syria được “đạo diễn” thuê tàu Ardziro do chính Sereni sắp đặt. Sau khi chất hết vũ khí và đạn dược lên tàu, tàu “Ardziro” nhổ neo và chỉ vài tuần sau đã cập cảng Haifa của Israel. Sau khi chiến dịch đánh cắp vũ khí thành công, Ada Sereni vẫn tiếp tục hoạt động tại Italia.–PageBreak–

Mossad còn có một nữ điệp viên nữa được đánh giá cao là cô gái có mật danh Miss Bakh – từng là một nữ công dân Mỹ từ thành phố South – Bend (bang Indiana). Cô được Tình báo Israel tuyển chọn nhờ sự tháo vát hiếm có, sự điềm tĩnh trong những trường hợp phức tạp cũng như bề ngoài hoàn toàn không giống người Do Thái. Sau khi qua một khóa đào tạo đặc biệt tại Mossad vào cuối những năm 60, Bakh được cử tới Damascus với tư cách một hướng dẫn viên về lập trình máy tính. Trong suốt một thời gian dài sau đó, Bakh thường xuyên gửi những thông tin về công suất và vị trí các đài radar của Syria.

Trong chiến dịch đặc biệt nhằm trả đũa vụ khủng bố tại Thế vận hội Munich năm 1972, có sự tham gia của nữ điệp viên Hans, mà hoạt động của cô đã được mô tả trong cuốn sách nổi tiếng Trả thù của George Jonas.

Nhưng nổi tiếng nhất trong lĩnh vực này lại là Amina al – Mufti, người được một số nguồn tin đánh giá là điệp viên giá trị nhất của tình báo Israel trong hàng ngũ những người Palestine. Năm 1972, một cựu phi công của Israel khi tới Vienna để làm công tác tuyển mộ điệp viên cho Mossad đã làm quen với một cô gái trẻ. Khi cả hai đã yêu nhau, anh ta nhận thấy cô chính là một điệp viên lý tưởng để tuyển mộ. Amina nhanh chóng chấp thuận làm việc cho Mossad.

Nhiệm vụ đầu tiên của cô là tới Beirut, Liban tiếp cận và làm quen với những người Palestine bản địa. Nhờ đã có một tấm bằng về y khoa, Amina mở một bệnh viện tại Beirut với sự giúp đỡ của người Israel. Chính bệnh viện này là bình phong giúp Amina hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ bí mật vào năm 1975, khi tại Liban bắt đầu nổ ra cuộc nội chiến giữa các tín đồ của Cơ Đốc giáo và Hồi giáo. Khi đó, bệnh viện là nơi chữa trị của một số người Palestine bị thương. Amina đã có dịp làm quen được với một số quan chức cấp cao của Palestine. Tất cả những thông tin khai thác đều được Amina viết vào những báo cáo đặc biệt gửi về Mossad qua những hòm thư bí mật tại một số phòng tiền sảnh và nhà vệ sinh ở các khách sạn.

Đặc điểm hoạt động của Amina là không bao giờ gặp gỡ trực tiếp với các điệp viên của Mossad tại Liban. Kênh thông tin hiệu quả của Amina hoạt động liên tục cho đến khi cô ta bị bắt giữ vào năm 1975. Cô bị giam giữ tại thành phố cảng Sidon trong suốt 5 năm và được trả tự do bằng việc phía Israel đổi hai tù nhân người Palestine đang phải chịu án chung thân. Nhưng cuộc đời hoạt động tình báo của Amina cũng chấm dứt. Với những cái tên và giấy tờ mới, cô hài lòng với cuộc sống mới của một bác sĩ ở miền Bắc Israel.

Các nữ điệp viên của Mossad cũng đóng vai trò quan trọng trong vụ thanh toán Ali Hassan Salameh, được coi là kẻ đã lên kế hoạch bắt cóc các vận động viên Israel tại Munich. Trước đó, phía Israel đã hai lần gặp thất bại trong những nỗ lực này. Lần đầu tiên là vào tháng 7/1973 tại thành phố Lillehammer của Na Uy. Một nhóm điệp viên của Mossad đã phát hiện ra Salameh và theo dõi anh ta trong suốt 2 tuần. Trong thành phần nhóm này có hai phụ nữ. Người thứ nhất là một cô gái trẻ người Nam Phi, gốc Do Thái có tên Sylvia Rafael, thường xuyên hoạt động tại Paris với cái tên Patricia Roksenburg. Trong nhóm còn có một cô gái sinh trưởng tại Thụy Điển là Marianna Gladnikova. Vụ ám sát diễn ra vào chiều tối ngày 21/7. Nhưng đến ngày hôm sau, phía Israel mới biết là họ đã lầm. Người bị bắn chết chỉ là một bồi bàn bình thường từ Maroc có tên Akhmad Buchiku.

Thất bại của chiến dịch này đã khiến Mossad phải trả giá đắt: Sylvia Rafael cùng một loạt điệp viên khác bị bắt giữ và tống giam. Cảnh sát châu Âu còn phát hiện và phá tan một phần đáng kể mạng lưới tình báo của Mossad tại Pháp và nhiều nước khác.

Nỗ lực thứ hai nhằm thanh toán Salameh được tổ chức vào ngày 12/1/1975. Mossad nhận được tin là Salam và Abu Daud, một thủ lĩnh của tổ chức “Tháng 9 đen” sẽ tham gia vào cuộc họp tại một nhà thờ ở thành phố nhỏ Glarus của Thụy Sĩ. Cuộc tấn công được tiến hành nhanh gọn nhưng chỉ tiêu diệt được 3 người Palestine không rõ danh tính. Salameh và Abu Daud không có mặt trong nhà thờ.

Salameh chỉ bị tiêu diệt sau một sai lầm định mệnh: Anh ta cưới cô gái người Liban Geogine Rizak là Hoa hậu thế giới năm 1971 và mua một căn hộ cho cô ta tại trung tâm Beirut. Cuối năm đó, một phụ nữ người Anh là tên Eric Maria Chambers đến thuê một căn nhà đối diện. Bà ta cùng cô vợ của Salameh nhanh chóng trở nên thân quen và thường xuyên qua lại với nhau. Trong một lần như vậy, Chamber đã bí mật gắn được một thiết bị thu phát nhỏ vào gầm chiếc xe Chevrolet của Salameh. Thiết bị này luôn phát ra tín hiệu giúp thông báo về vị trí của chiếc xe cũng như chủ nhân của nó.

Ngày 22/1/1979, Salameh lái chiếc xe của mình đi ngang qua một chiếc Volswagen đậu gần nhà vợ mình. Vào đúng thời điểm chiếc Chevrolet đi sát cạnh chiếc xe đó, tín hiệu từ chiếc máy phát lại có tác dụng kích ngòi nổ trên chiếc Volswagen chất đầy thuốc nổ. Cũng trong ngày này, Bộ tham mưu của Mossad tại Tel-Aviv đã gửi một bức điện trực tiếp tới Văn phòng Thủ tướng Israel với nội dung ngắn gọn: “Chúng tôi đã trả thù được cho vụ Munich!”. Trước đó, người phụ nữ có tên Eric Maria Chambers cũng đã lặng lẽ rời khỏi căn nhà mình đã thuê từ lúc nào

Leave a Reply

avatar
  Theo dõi  
Thông báo