- Được tài trợ -

Các anh chị nhìn vào ảnh phía dưới, đó là thành phần các linh kiện của chiếc điện thoại iPhone X lừng danh, tổng cộng đến từ 8 quốc gia (thực ra nếu chia nhỏ các thành phần cấu thành linh kiện ra nữa thì có lẽ phải đến 80 quốc gia). Thiết kế chiếc điện thoại này khởi đầu từ một căn phòng điều hoà mát mát nào đó ở California, rồi kết thúc chu trình sản xuất bởi một chị công nhân mõm vẩu ở Thâm Quyến, hoàn thành một sản phẩm hoàn thiện mà 50% giá trị gia tăng của nó quay ngược trở về túi của các cổ đông Táo Khuyết.

Khác hoàn toàn với công nghiệp ô tô, nơi các công ty được coi là hãng xe thực sự khi họ tự sản xuất được động cơ, các hãng điện tử gần như không một thằng nào sản xuất được linh kiện quan trọng nhất là chip. Thực tế thì cái để đánh dấu chủ quyền trí tuệ trong sản phẩm điện tử chỉ là thiết kế bản mạch thôi, dân điện tử sẽ hiểu điều này. Anh Quảng Bphone cũng hiểu điều này, nên việc đầu tiên anh làm để chứng minh năng lực công nghệ của mình là vẽ mạch cho Bphone bất chấp suốt 1 năm bản mạch không chạy phải sửa lên sửa xuống mãi mới xong.

Thế nên ở trong một thiết bị điện tử, thì chỉ có bản mạch, cùng với thiết kế và hệ thống phân phối là thực sự của nhà sản xuất. Thậm chí những thằng như Xiaomi còn đẩy lên level cao hơn là không thèm có hệ thống phân phối mà bán online 100% để tiết kiệm chi phí.

Xiaomi không sản xuất bất kỳ một linh kiện nào trong các sản phẩm của mình, kết hợp với việc giữ số lượng danh mục sản phẩm ở mức thấp và vòng đời sản phẩm dài đảm bảo một sản phẩm được cắt giảm chi phí tới 4 lần trong suốt vòng đời của nó, khiến Xiaomi trở thành siêu kỳ lân thành công nhất trong số các startups phần cứng trưởng thành từ Trung Quan Thôn.

Thằng sản xuất thiết bị cuối nó chỉ như thằng nấu bún riêu thôi, nó mua cua, mua bún, mua rau sống và giò bò về để nấu bán cho khách, nếu có tự chủ công nghệ thì cùng lắm là nồi nước dùng và bày trí bát bún, tương tự như tất cả các hãng điện tử trên thế giới, kể cả Samsung hay Apple cũng vậy. Chứ linh kiện ra chợ mua cũng có thì nó sản xuất làm gì, sản xuất ra có chắc tốt, rẻ và ổn định hơn so với bọn chuyên chỉ làm linh kiện số lượng hàng tỉ sản phẩm mỗi năm hay không?

Nên việc đánh giá các doanh nghiệp điện tử Việt Nam có “thuần Việt” hay không căn cứ vào việc họ nhập linh kiện ở đâu là ngu, cái cần quan tâm là hàm lượng trí tuệ của hãng ở trong đó. Cái này thì tôi không nắm rõ việc các bạn Asanzo có bao nhiêu trong sản phẩm của mình nên tôi không bênh, các cơ quan chức năng tự vào mà điều tra. Tuy nhiên tôi chỉ thấy việc ngay từ đầu các anh chị báo chí tập trung vào xuất xứ linh kiện là ngu và không hiểu đặc thù của ngành điện tử.

- Được tài trợ -

Một vấn đề vốn quá đơn giản, chỉ cần gọi Hải Quan vào mở laptop ra truy xuất dữ liệu xuất nhập khẩu là ra ngay, mà sao suốt mấy tuần lễ rồi vẫn gieo lên vật xuống mãi không xong? Nếu bọn Asanzo sai thì kết luận rõ ràng đi, rồi xử phạt nặng vào mà làm gương, còn nếu không sai thì hãy xin lỗi người ta và lôi bọn toà soạn bẩn thỉu ra ném tất cả bộ sậu của chúng nó xuống cầu chữ Y, thế thôi. Không thể có chuyện để mập mờ như này, doanh nghiệp thì không hoạt động được, ngân hàng phong toả vốn, 2.000 công nhân có nguy cơ mất việc, các đại lý phân phối té nước theo mưa để PR gây náo loạn hết cả thị trường. Cũng nên coi đây là cơ hội để làm rõ sự nhập nhằng về nguồn gốc xuất xứ hàng hoá, đưa ra định nghĩa rõ ràng thế nào là hàng Tàu, thế nào là hàng Việt Nam, để sau này các doanh nghiệp có thể yên tâm mà sản xuất.

Chứ giờ một ngày đẹp trời, một công dân Đông Lào tự dưng bị một thằng mất dạy về quê lục tìm gia phả rồi kết luận gốc Tàu xong buộc đổi quốc tịch, hoặc đòi trục xuất khỏi Annam, thì có phải là oan thấu trời xanh mà vẫn không cãi được câu nào, hay không??

Nguồn: FB Chung Nguyen

- Được tài trợ -
Bài trướcĐiểm yếu khung vỏ khiến Su-57 khó tàng hình
Bài tiếp theoXem bão tố trên nhà giàn kinh khủng như thế nào?
Theo dõi
Thông báo
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments