Việt Nam thiếu công nghiệp quân sự, vì sao lại có thể xuất khẩu tàu chiến?

0
734

Việc Việt Nam chưa có công nghiệp quân sự hùng mạnh nhưng lại tự hào có thể xuất khẩu tàu chiến đến những nước phát triển đã khiến truyền thông Trung Quốc chú ý. Gần đây tờ Sina đã đăng một bài phân tích về vấn đề này.

Bài báo viết: Mấy năm gần đây, công nghệ đóng tàu Trung Quốc có bước tiến vượt bậc khiến thế giới kinh ngạc. Đóng tàu thuộc về công nghiệp tổng hợp, không có tích lũy kỹ thuật thâm hậu mà muốn đóng ra những tàu hàng đầu thế giới thì không thể. Công nghệ đóng tàu Trung Quốc cũng từng ở địa vị lạc hậu một thời gian dài. Trải qua mấy thế hệ dũng cảm vật lộn mới dần dần tiến bộ.

Nhưng mà láng giềng Việt Nam của chúng ta, vẫn hoàn thành được mục tiêu này, ngược lại còn xuất khẩu tàu chiến ra nước ngoài. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng lẽ công nghệ đóng tàu Việt Nam trong thời gian ngắn đã vươn lên hàng đầu?

Mọi người đều biết, sau khi Việt Nam thống nhất, lực lượng quân sự đạt đến đỉnh cao lịch sử. Một mặt, Việt Nam được Trung – Xô viện trợ rất nhiều vũ khí, mặt khác Việt Nam thu được không ít vũ khí tiên tiến của Mỹ, trong đó có cả các tàu lớn. Nếu Việt Nam có một nửa năng lực sao chép của Trung Quốc thì lấy vũ khí của ba nước Trung – Mỹ – Xô làm cơ sở, lấy sở trường của mỗi cái, kiên trì quốc sản hóa, phát triển công nghiệp quân sự của mình. Như vậy tiềm năng của Việt Nam là rất lớn. 

Nhưng Việt Nam đã không làm như vậy, Việt Nam cũng không có cơ sở công nghiệp và cơ sở nhân lực để hỗ trợ công nghiệp quân sự trong nước phát triển. Từ đó về sau, quân lực Việt Nam luôn luôn đi xuống. Đến ngày nay, trong quân đội Việt Nam vẫn duy trì các vũ khí thời chiến tranh Việt Nam. Việc nâng cấp và mua sắm các vũ khí trang bị của Việt Nam phụ thuộc nghiêm trọng vào Nga. Tàu ngầm, máy bay chiến đấu, tàu hộ vệ đều nhập từ Nga. Như vậy Việt Nam thiếu kỹ thuật quân sự thì tại sao lại có thể tiêu thụ các tàu chiến đến những nước phát triển? 

Từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008, công nghiệp đóng tàu Việt Nam rơi vào thời kỳ đen tối. Năm 2018, công ty đóng tàu lớn nhất của nhà nước là SBIC đã liên tục tổn thất. Nhưng trên triển lãm quốc tế, Việt Nam lại vẫn tuyên dương công nghiệp đóng tàu trong nước. 

Hiện nay trong nước Việt Nam, đơn vị có công nghệ mạnh nhất và khả năng tiêu thụ tốt nhất là công ty đóng tàu do tập đoàn Damen thành lập. Tuy Damen thuộc Hà Lan nhưng vì xây dựng cơ sở đóng tàu ở Việt Nam cho nên trở thành “của Việt Nam”. 

Công ty đóng tàu Damen ở Việt Nam không chỉ đóng tàu tuần tra cho hải quân và cảnh sát biển của Việt Nam mà còn xuất khẩu 2 tàu cứu hộ tàu ngầm và một tàu huấn luyện đa năng cho Australia. Đây được nhà chức trách Việt Nam xem là một đột phá lớn trong công nghiệp đóng tàu. Đối với việc này, tập đoàn Damen cũng không ý kiến gì. Rút cục nhà chức trách Việt Nam vui mừng là giúp họ tuyên truyền. Nhưng trong nội bộ, những tàu thuyền này thường lấy tập đoàn Damen làm trung tâm, tư liệu tuyên truyền đều nổi danh tập đoàn Damen mà không có xưởng đóng tàu bản địa nào của Việt Nam. 

Trong việc đóng tàu chiến xuất khẩu, toàn quyền do tập đoàn Damen phụ trách, các công nghệ cốt lõi cũng đều do Damen cung cấp, các xưởng đóng tàu Việt Nam chỉ đảm nhiệm việc lắp ráp. Cái gọi là Việt Nam xuất khẩu tàu chiến đến Australia thực ra là Australia nhìn vào công nghệ Hà Lan. 

Đó không phải là “Việt Nam chế tạo” mà là “Việt Nam lắp ráp”. Tình huống này cũng không chỉ ở việc xuất khẩu tàu đến Australia mà còn nằm cả ở trong các trường hợp Damen đóng các tàu cho hải quân của Việt Nam như các tàu tuần tra 4000 tấn và tàu đổ bộ 500 tấn. 

Có thể nói, tách khỏi kỹ thuật đóng tàu Hà Lan, tự thân Việt Nam cơ bản không đóng được tàu quân dụng. Cốt lõi của tàu biển là động cơ thì gần như toàn bộ là phụ thuộc nước ngoài chứ chưa nói đến các hệ thống có độ công nghệ cao như radar, tên lửa. Năng lực đóng tàu thực sự của Việt Nam cơ bản không giống như lời thổi phồng đó. 

https://mil.news.sina.com.cn/jssd/2019-01-02/doc-ihqfskcn3318493.shtml

Bình luận: Thực tế mà bài viết nêu ra không sai ở thời điểm hiện tại nhưng chưa chắc là điều bất biến. Liên doanh với các công ty công nghệ có trình độ kỹ thuật cao để học hỏi nâng cao trình độ cho bản thân là một chiến lược rất phổ biến của nhiều công ty, nhiều đất nước. Nếu Trung Quốc không nhờ có sự giúp đỡ rất to lớn của Liên Xô trong gần 20 năm (từ 1949 đến trước khi xung đột biên giới 1969) thì công nghiệp quân sự Trung Quốc cũng không có những cơ sở vốn liếng để sau này có thể tự sao chép được đồ của nước khác. Trong khi đó Việt Nam còn phải vất vả vì chiến tranh và xung đột biên giới đến tận năm 1989 mới kết thúc. 

Như vậy có nghĩa là Việt Nam bị thiệt mất 40 năm so với Trung Quốc. Từ 1990 đến nay chỉ mới có gần 30 năm. Trong khoảng thời gian đó, bước đầu có những thành tựu về công nghiệp quân sự như hiện nay là điều đáng ghi nhận.

Xem thêm:

Theo MoQuocTe

Bài trướcUAV chiến đấu ‘Thợ săn tàng hình’ Nga lần đầu bay thử
Bài tiếp theoKlopp: ‘Thật vô bổ khi khẩu chiến với Guardiola’
Theo dõi
Thông báo
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments