- Được tài trợ -

Sau khi có tin về việc Việt Nam tích hợp tên lửa phòng không vác vai lên xe tải, tờ Sohu của Trung Quốc đã có những bình luận về tính năng của tổ hợp này.

Bài báo viết: “Mọi người đều biết, Việt Nam không có công nghiệp quân sự phát triển nhưng từ thế kỷ này trở đi, trong lĩnh vực này, Việt Nam cũng đã thu được thành tựu nhất định. Một trong số đó là tự chủ nghiên cứu hệ thống phòng không tầm gần. Đây là một loại vũ khí phòng không tăng cường cho lục quân. Xét đến việc nó là hệ thống nội địa, ý nghĩa của nó đối với Việt Nam lại càng lớn. Vậy thì liệu với việc có khả năng tự nghiên cứu hệ thống phòng không cơ động tầm gần thì Việt Nam có thể kê cao gối không lo lắng gì không? 

Đối với vấn đề này, có thể trước đây không dễ nói nhưng hiện tại đã có đáp án. Nguyên nhân chủ yếu là trước đây thiếu các ảnh chụp sắc nét về hệ thống này, đến đầu năm 2019 mới thấy mấy bức ảnh, diện mạo thật của nó mới bộc lộ ra trước mắt mọi người. Qua đó mới phát hiện thiết kế của Việt Nam thực tế rất giản đơn, cái gọi là hệ thống phòng không tầm gần cơ động chỉ là đem tên lửa phòng không vác vai đặt lên xe tải trở thành hệ thống phòng không tầm gần cơ động. 

Thiết kế toàn bộ hệ thống rất giản đơn, chỉ là đặt tên lửa phòng không tầm gần lên trên thùng xe tải. Chủ yếu hệ thống này do một hệ thống quang điện để tìm kiếm mục tiêu, 4 quả tên lửa cùng hệ thống kiểm soát điều khiển. Tuy các hệ thống này đều được tích hợp thành công lên một chiếc xe tải nhưng trình độ kỹ thuật tổng thể của cả hệ thống thì không cao, theo tiêu chuẩn của Trung Quốc thì đây chỉ là những thứ chắp vá đơn giản. 

- Được tài trợ -

Vốn dĩ mọi người cho rằng hệ thống này sử dụng tên lửa vác vai Igla-S của Nga (Việt Nam gọi là A87) nhưng thực tế phát hiện lại là Sam-7 (Việt Nam gọi là A72) cho nên năng lực tác chiến của hệ thống bị kéo xuống. Các thông số kỹ thuật của hệ thống so với các tên lửa vác vai cùng loại không khác nhiều, tốc độ tối đa Mach 2, độ cao bắn tối đa 2300m. Khuyết điểm lớn nữa của nó là hệ thống dẫn đường kém, sử dụng phương thức dẫn đường hồng ngoại thời kỳ đầu, năng lực kháng nhiễu thấp. Thêm nữa, gần như nó chỉ có thể tấn công theo phương thức vuốt đuôi (tức là bắn từ phía sau máy bay) và tầm bắn hữu hiệu thực tế chỉ là 3200m. 

Từ trong các bức ảnh có thể phát hiện nó đã sử dụng phương thức dẫn đường chủ động, tên lửa không cần xạ thủ thao tác, xạ thủ có thể ở trong cabin điều khiển. Tuy nhiên các thiết bị tương quan tương đối đơn giản, vì thiếu một số thiết bị có tính then chốt, nó khiến người ta cảm giác là không được lý tưởng lắm. 

Nếu so với loại tên lửa FB-6A Trung Quốc mới xuất khẩu cho Lào thì có thể nói hệ thống của Việt Nam kém ít nhất là hai đời, chỉ so về số lượng tên lửa thì hệ thống Trung Quốc cũng gấp hơn 2 lần, đó là chưa kể tính năng tên lửa cũng có khác biệt rất lớn. Thực tế điều quan trọng hơn nữa là hệ thống FB-6A có hệ thống radar cảnh báo sớm của nó, có thể phát hiện trước mục tiêu, từ đó có càng nhiều thời gian để tấn công. Còn hệ thống của Việt Nam thì không có radar cảnh báo sớm cho tên lửa, chỉ dựa vào hệ thống quang điện để sục sạo mục tiêu. Điều đó khiến tốc độ phản ứng rất thấp. 

Nghiên cứu tỉ mỉ một chút sẽ phát hiện nền tảng cơ động của hệ thống này cũng là đơn giản, chỉ là một xe tải đời cũ, chỉ có khả năng cơ động trên đường cái, gần như không có năng lực việt dã. Hơn nữa khi tác chiến cần phải dừng xe triển khai, không có khả năng vừa chạy vừa bắn. 

Bất kể nói thế nào, hệ thống phòng không tầm gần cơ động này của Việt Nam cũng không có điểm nào mạnh, trong thực tế cũng không thể đạt được bao nhiêu năng tác chiến. Từ đó có thể thấy năng lực công nghệ của Việt Nam vẫn tương đối kém, có khả năng đó chỉ là một sản phẩm thử nghiệm và khả năng được sản xuất đại trà sẽ không lớn. 

Tuy Việt Nam khá đầu tư cho lĩnh vực công nghiệp quân sự nhưng vì bị hạn chế từ sự yếu kém của cơ sở công nghiệp nói chung cho nên trong nhiều lĩnh vực vẫn khó có thể tăng tốc, chỉ có thể bắt đầu từ những cái nhỏ, từng bước tăng cường lên”.

Nguồn: http://www.sohu.com/a/297459486_594839

Bình luận: Bài báo trên đây cho rằng hệ thống này còn giản đơn và không có gì mạnh so với các tên lửa vác vai đơn lẻ. Họ cũng cho rằng tầm bắn của tên lửa chỉ vài ngàn mét là ngắn. Tuy nhiên mục đích của Việt Nam khi thực hiện đề tài này không phải nhằm để bắn những chiếc máy bay chiến đấu hiện đại như J-20 hay J-11 của Trung Quốc mà mục tiêu của nó chỉ là chống các phương tiện bay thấp như trực thăng, máy bay ném bom chiến thuật khi bổ nhào cắt bom và tên lửa hành trình cho nên tầm bắn vài ngàn mét là đủ. 

Việc đưa tên lửa vác vai lên xe và tích hợp thêm một số công nghệ cho phép sử dụng tên lửa cả ngày và đêm, tích hợp thêm thiết bị nhận thông tin từ các phương tiện khác để hỗ trợ bắn giúp tăng độ chính xác. Phương hướng tiếp theo của Việt Nam là nghiên cứu để xe bắn được trong hành tiến, tăng số lượng tên lửa trên giá lên 8 quả và tiếp tục đưa những loại tên lửa vác vai uy lực hơn đang có trong biên chế lên xe. 

Quý vị có thể xem thông tin chi tiết về việc tích hợp tên lửa vác vai lên xe tải trong link dưới đây của truyền hình Quốc phòng. 

Theo MoQuocTe

- Được tài trợ -
Bài trướcLoạt ảnh về vụ xả súng kinh hoàng tại Texas làm 20 người chết
Bài tiếp theoBáo TQ: Mỹ loại biên 1 loạt 30 chiến đấu cơ, chuyên gia khuyên chuyển cho Việt Nam
Cảm ơn các bạn đã ghé thăm website Báo Tinh Hoa, vui lòng để lại bình luận chia sẻ cảm nghĩ của mình về các bài viết.
Theo dõi
Thông báo
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments