Tôi đang thích bạn cùng phòng kí túc xá sao? Tôi có phải là gay không?

36
90

Zhihu ask: Tôi đang thích bạn cùng phòng kí túc xá sao? Tôi có phải là gay không?

_________________________
Dịch bởi: 锁灵囊
(Đây là lần đầu tiên mình dịch bài nên có lẽ lời văn chưa hay và có nhiều sai sót, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng)

[26 likes]

Đối với gay mà nói, “trai thẳng là thuốc độc mãn tính, chỉ có bản thân mình là bị trúng độc mà chết”

Tôi đã từng sâu sắc thích ba tên trai thẳng, quả thật là liều mạng mà. Nhưng mà chính ba người đó đã khiến tôi hiểu được rằng tình cảm giữa gay và trai thẳng mãi mãi tồn tại một giải phân cách.

Người đầu tiên của tôi là một anh chàng có vóc dáng cao, có chút mập và đeo kính. Cậu ấy là bạn cùng phòng năm nhất đại học của tôi, ngày đầu tiên khai giảng cậu ấy có đến, nhưng rất nhanh đã trở về nhà. Bởi vì cậu ấy phải làm phẫu thuật, huấn luyện quân sự khai giảng không đến, mãi đến sau Quốc khánh mới trở lại. Thời gian huyến luyện quân sự, lớp chúng tôi đã tạo được sự hiểu biết ngầm và cảm tình nhất định, cậu ấy bây giờ mới chui ra, tôi nghĩ khả năng sẽ có chút khó hòa nhập, tuy rằng vừa mới bắt đầu tôi không quá tình nguyện, nhưng xuất phát từ lòng hảo tâm, liền muốn giúp cậu ấy hòa nhập cùng với chúng tôi. Thế là đã bắt đầu đi theo một li cũng không rời. Cùng cậu ấy lên lớp, cùng cậu ấy ăn cơm, cùng cậu ấy tự học vào buổi tối, giúp cậu ấy trả lời các loại câu hỏi. Chỉ qua một ngày, thiện cảm mà cậu ấy đối với tôi đã tăng lên, từ lúc bắt đầu còn xa lạ, giờ trực tiếp trở nên thân nhau hơn. Bắt đầu cùng tôi chọc ghẹo. Đó cũng là lần đầu tiên cậu ấy trêu ghẹo tôi. Một tuần sau đó cậu ấy luôn lấy tôi ra để trêu đùa, tôi cũng tiện thể phụ họa theo., sau đó cả hai người đều hả hê cười.
Sau này, mỗi ngày cậu ấy vừa dậy thôi là tôi liền dậy theo, lúc tôi đánh răng, cậu ấy liền đứng đằng sau tôi đánh cùng. Tôi nhìn vào trong gương, trông thấy cậu ấy cười ngốc với mình, tôi cũng không nhịn được mà cười theo. Thời điểm đó ánh mặt trời đúng lúc rọi lên khuôn mặt tôi, tôi liền cảm thấy một loại cảm xúc vô cùng thoải mái, giống như cả ngày đều tràn đầy năng lượng vậy, có thể thực hiện bất cứ mong muốn gì. Cũng là từ lúc đó, tôi với cậu ấy càng như hình với bóng. Cậu ấy yêu sạch sẽ, sẽ thu dọn đồ đạc của mình vô cùng ngăn nắp, cậu ấy đi đường rất chậm, nói cũng rất chậm, nói không nhiều nhưng lại nói rất nhiều với tôi, cậu ấy ở trong mắt tôi chính là một anh chàng lịch sự. Bởi vì tôi có thể giúp được cậu ấy rất nhiều, nên cậu bắt đầu có chút không thể rời khỏi tôi. Lúc đó tôi cảm thấy mình là một hành tinh, và cậu ấy là một vệ tinh xoay quanh tôi.

Tôi là kiểu người mà có người đối tốt với tôi, tôi liền sẽ rất dễ dàng nảy sinh thiện cảm đối với anh ta. Mà còn là kiểu người một khi đã nảy sinh thiện cảm, liền sẽ dính lên người anh ta, không ngừng đối tốt với anh ta. Tôi từ lúc bắt đầu đã rất thẳng thắn mà tỏ ra thân thiết, cũng sẽ lặng lẽ hoặc mạnh dạn trực tiếp chụp ảnh cậu ấy. Cậu ấy còn vì vậy mà trêu chọc tôi, cảm thấy càng gần gũi hơn. Rõ ràng bức ảnh chụp một cách mơ hồ, không có mỹ cảm, vậy mà tôi lại thích trước khi đi ngủ ngắm nhiều hơn một chút. Trước khi ngủ cũng sẽ theo thói quen mà chúc nhau ngủ ngon.

Bởi vì nhà cách trường một giờ đi xe, có lúc tôi sẽ thích về nhà vào cuối tuần. Về nhà rồi chúng tôi trên Weixin cũng sẽ nói chuyện. Về rồi, có chút nhớ cậu ấy, liền muốn hát một ca khúc cho cậu ấy nghe. Tôi chọn bài “Nguyệt bán tiểu dạ khúc” trên Kugou (một ứng dụng âm nhạc giống như Zing mp3 của Việt Nam), tận lực chọn đoạn cao trào để hát, kì thực tôi biết tiếng phổ thông của mình không tốt, mà hát cũng không hay, tôi chỉ là muốn cậu ấy nhìn thấy dáng vẻ điên điên khùng khùng của mình. Sau khi cùng chia vui với cậu ấy, cậu trả lời lại tôi một cậu rằng: “Thật sợ cậu quá”, khiến tôi vui vẻ rất lâu.

Thích một người, sẽ mang đến cho bản thân cảm giác rất sạch sẽ, đó là một loại gột rửa đối với tâm hồn mình. Kì thực trong điện thoại của tôi cất giấu mấy bộ phim nhỏ khá xấu hổ (dù lúc đó cảm thấy bản thân chưa thích nữ sinh là vì còn chưa gặp được, nhưng lại là xem GV, luôn cảm thấy bản thân sẽ không phải là đồng tính). Nhưng một tuần cậu ấy xuất hiện sau thế giới của tôi, tôi liền xóa hết rồi. tôi cảm thấy cậu ấy là người có thể khiến tôi thoát ra khỏi hứng thú tầm thường.

Đại khái là qua ba tuần, vệ tinh đó đã xuất hiện quỹ đạo mới.

Cậu ấy thật sự giống như mong muốn của tôi bắt đầu hòa nhập với lớp, giao lưu với bạn bè, cũng bắt đầu khiến tôi cảm thấy có chút hối hận, kì thực ban đầu tôi không hề muốn cậu ấy cùng người khác kết giao. Trên lớp có một người rất lưu manh, rất ưu tú, tôi là loại người khá bảo thủ thật thà, có chút nhìn không quen người quá bướng bỉnh khó bảo, nhưng cậu ấy lại không nghĩ như vậy. Cậu ấy dường như đã bị cái tên vô lại ưu tú đó làm cho mê mẩn, rất trần trụi bày tỏ thiện cảm với hắn ta, dù rằng tên vô lại ấy thật sự không quá cảm kích. Thật ra tôi biết cậu ấy đối với tên lưu manh đó xuất phát từ tình cảm bạn bè, nhưng tôi lại thực sự cảm thấy rất khó chịu. Loại cảm xúc này rất buồn bực, mà thời tiết mấy ngày hôm đó cũng không quá đẹp, tôi rõ ràng vô cùng vô cùng ghen tị. Tôi là một người rất khó giấu kín được tâm trạng tồi tệ, trên đường đi ăn cơm trưa với cậu ấy một lời cũng không nói. Cậu ấy hỏi tôi làm sao thế, tôi lại không muốn để ý đến cậu. Tôi đang giận cậu ấy, vô cùng Hysteria (tiếng Việt còn gọi là chứng ictêri hay chứng cuồng loạn là một trạng thái của tâm thức, biểu hiện là sự kích động thái quá, không thể điều khiển được các cảm xúc…).

Tôi lặng lẽ buồn bực được hai ngày, cậu ấy thật ra biết tôi không vui vẻ, nhưng cũng không muốn để ý đến tôi. Bởi vì cậu ấy đã bắt đầu quen thuộc với cuộc sống trường học rồi, tác dụng của tôi đối với cậu ấy không còn lớn như trước đây nữa. Tối ngày hôm sau, tôi chân nam đá chân chiêu trên cầu thang trở về kí túc tự hỏi mình bị làm sao vậy? Tôi trước giờ cho rằng tình cảm của mình đối với cậu ấy là tình cảm bạn bè. Mà tại sao loại tình cảm bạn bè này lại khiến bản thân khó chịu đến thế? Đây thật sự là tình bạn sao? Tôi bức ép mình không được trốn chạy sự hoài nghi bản thân từ trước đến giờ, tôi cảm thấy mình biết đáp án là gì, nhưng não bộ lại liều mạng muốn che dấu đi đáp án này, vừa trở về kí túc xá, tôi liền chạy vào phòng tắm, nước từ vòi hoa sen chảy từ đầu đến chân. Đáp án của tôi đã hiện ra – tôi thích cậu ấy. Trong tim có một tiếng nói dũng cảm nói với tôi rằng, tôi đang thích cậu ấy. Nhưng một giọng nói khác thê lương lạnh lẽo the thé kêu lên, “mày muốn thừa nhận mình là Gay à? Không phải mày nói rằng mày sau này sẽ tìm được người con gái khiến mày rung động à? Mày thực sự muốn khiến cho người nhà thất vọng với mày à?”. Nhưng mà tôi thật sự rất thích cậu ấy. Thích cậu ấy luôn cười với tôi, thích cậu ấy nhẹ nhàng an ủi tôi “không sao không sao” khi tôi làm chuyện ngốc nghếch, thích khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu ấy khi ngồi bên cạnh tôi, thích cậu ấy luôn chậm rì rì, thích tất cả những gì của cậu ấy. Tôi nói với bản thân rằng tôi chính là thích cậu ấy, cho dù vì vậy mà thừa nhận bản thân là Gay bị người ta căm ghét (lúc đó luôn nghĩ rằng Gay bị rất nhiều người kì thị). Tôi đã khóc ở trong phòng tắm, hòa với nước cùng chảy vào ống thoát nước.

Tôi biết bản thân với cậu ấy là bạn cùng phòng, ngẩng đầu không thấy cúi đầu không thấy, tôi không nên đối xử lạnh nhạt với cậu ấy nữa. Tôi đã thử tìm một điểm cân bằng, có thể duy trì một khoảng cách thích hợp với cậu ấy. Tôi lại cười với cậu ấy một lần nữa, cũng thử kết bạn với tên lưu manh ấy, không có cái nhìn thành kiến với hắn ta nữa. Nhưng tất cả chính là để thay đổi dáng vẻ. Cậu ấy chung quy lại vẫn là trai thẳng. Tình cảm mà cậu ấy đối với tôi sẽ không vượt quá tình bạn, một tháng chính là giới hạn rồi, cậu ấy bắt đầu quen thuộc với sự tồn tại của tôi, quen thuộc đến mức độ không thèm đếm xỉa đến. Cậu ấy không cười với tôi nữa, không tận lực kiếm chuyện với tôi nữa, cũng sẽ không chăm chú lắng nghe tôi nói chuyện, có chuyện gì hay không thậm chí còn trực tiếp im lặng. Mà tình cảm của tôi đối với cậu ấy vẫn như trước không đổi, thậm chí càng ngày càng sâu nặng, luôn nắm chắc tất cả cơ hội giúp đỡ cậu ấy, muốn tìm kiếm cảm giác tồn tại, nhưng cậu ấy không quá cảm kích. Tôi bắt đầu ý thức được rằng tôi và cậu ấy không giống nhau, cậu là trai thẳng, cậu sẽ không thích tôi, mãi mãi sẽ không.

Sau lần này mỗi lần về nhà đều đau lòng. Tôi rất nhớ cậu ấy, nhưng lần này trên Weixin tôi nói bất cứ cái gì cậu ấy đều không trả lời một câu. Tôi thậm chí lại giống như lần trước ghi âm lại bài hát cho cậu ấy nghe, nhưng lúc tôi trở về kí túc xá hỏi cậu, cậu ấy một chút cũng không hề sợ hãi đả kích giọng điệu của tôi, trả lời qua loa lấy lệ “chưa nghe”. Tôi biết tôi mấy ngày nay đều là tự mình đa tình.

Cậu ấy và tôi sau này dường như không nói chuyện nữa, cậu ấy cảm thấy bị làm phiền với việc tôi luôn ở bên cạnh, mà tôi dường như rất hèn mọn, chỉ muốn ở bên cạnh cậu ấy. Sau này tôi biết rằng muốn tình cảm tăng lên, tôi chỉ có thể rời khỏi cậu ấy, tôi bắt đầu đơn độc một mình. Cậu ấy cũng bởi vậy mà đã ban cho tôi một cơ hội mỗi ngày cùng đi ăn cơm tối. Mà cái tôi thích nhất là sau khi cậu ấy ăn cơm xong đều thích mang tôi cùng đi tản bộ trong trường. Đi trên đường, cậu ấy ngay cả một câu cũng không nói, vậy mà tôi lại có thể thích sự trầm mặc của cậu. Trên đường đi cùng cậu ấy đều là phong cảnh. Lúc đó trời lạnh, nhưng bầu trời lại rất sạch sẽ, ánh hoàng hôn rất đẹp, tôi cảm thấy mình dường như đang cùng cậu ấy bước trên con đường hướng tới tương lai. Trên đường nhìn thấy một cặp bố con dáng vẻ rất hạnh phúc. Khóe mắt tôi bỗng nhiên ươn ướt, lại có thể hi vọng tương lai cùng cậu ấy cũng có được một đứa con, nhưng đây là điều không thể, bởi vì tôi biết cậu ấy sẽ không thích tôi. Tôi vội vàng lau đi nước mắt, ngẩng đầu lại phát hiện cậu ấy căn bản không để ý đến tôi, cũng không hề liếc nhìn tôi một cái.

Sau này cậu ấy từ ánh mặt trời của tôi ☀ đã trở thành màn đêm vô tận, tôi lúc đó thật sự còn trẻ, cho rằng thích một người thì phải tỏ tình, thế là vào ngày cuối cùng của năm 2016 đã quyết định bày tỏ. Từ hôm đó bắt đầu vừa chuẩn bị thi cuối kì, vừa viết thư tình, còn lên Taobao mua phong thư rất đẹp. Bây giờ nghĩ về tình yêu hồi đó của mình thật sự rất đáng yêu.

Sau đó thi xong môn cuối cùng, nhưng hôm đó thật sự là một ngày không quá tốt đẹp. Ngày 11 tháng 1, so với ngày 11 tháng 11 là thiếu một số 1, ngày hôm đó tỏ tình thật sự là sai rồi, hừmmmm…

(“Ngày 11 tháng 1, so với ngày 11 tháng 11 là thiếu một số 1” có nghĩa là: mọi người gọi ngày 11 tháng 11 là ngày độc thân, là hoạt động khá hứng thú ở trường học, mọi người thường nhân ngày này tỏ tình với người mình thích, nhưng ngày 11 tháng 1 thì lại thiếu 1 số 1, người viết bài này muốn an ủi mình rằng tỏ tình thất bại là do bày tỏ sai tháng, chỉ là tháng hôm đó thiếu 1 số 1 thôi không thì có lẽ đã thành công rồi)

Trước hôm ấy trong lòng đã luyện tập kịch bản rất nhiều lần, kì thực đến lúc đó nói một câu thích, sau đó đưa bức thư tình là xong. Phản ứng của cậu ấy như cũ rất lạnh lùng, một loại lạnh lẽo len lỏi vào trong nội tâm, không hề kinh ngạc mà tinh thần cũng không hề không ổn định. Thậm chí ngay cả thư tình cũng lười xem. Kì thật tôi biết, cái gọi là thư tình, chỉ có bản thân là cảm động, còn lại là làm người khác thấy buồn nôn.

Kết quả này cũng không phải bất ngờ, tôi biết bản thân nếu như không bị cậu ấy từ chối tận miệng thì tôi không có cách nào để chết tâm được, cho nên chuyện tỏ tình của tôi không phải nói rằng muốn cùng cậu ấy bên nhau, trái lại tôi hi vọng có thể mượn chuyện đó để chết tâm, rồi trở lại trạng thái độc thân không vương vấn. Sau đó thật sự rất đau khổ, quá trình cai cậu ấy đó. Dường như mỗi ngày đều sẽ bỗng dưng mà chảy nước mắt, sau đó tâm tình liền tốt hơn một chút. Tôi chuyển tất cả bức ảnh gần 1 GB của cậu ấy nén lại vào trong máy tính, sau đó đặt tên là “cậu”, quyết tâm không mở ra nữa.

Khi học kì mới bắt đầu, tôi muốn cho cậu ấy thấy quyết tâm của mình, nỗ lực kiên cường, cho cậu ấy thấy được tôi “bình thường”, sẽ không vì tôi mà ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu là nguyện vọng lớn nhất của tôi khi ấy. Cho dù học kì đó lúc tôi ở trên lớp sẽ bỗng nhiên không kịp ngăn mình rơi vài giọt nước mắt, cũng sẽ vào buổi đêm mà bụm chặt lấy chăn khóc, nhưng thật sự không còn gây rối làm khó cậu ấy nữa. Cậu ấy thấy được sự cố gắng của tôi, không còn có ý thức cảnh giác với tôi nữa, cũng đã tìm được một cô bạn gái.

Sau này của sau này, chúng tôi đã trở thành bạn bè bình thường, một kết cục thật sự khá ổn. Bây giờ nghĩ lại lúc đó chính xác là bị tình yêu làm mờ đôi mắt, cậu ấy chính xác không hoàn mỹ như tôi tưởng tượng, nhưng thích một người thật sự sẽ thích toàn bộ của anh ấy, tính cả là nhược điểm thì cũng sẽ như nhìn mà không thấy. Đây chính là nguyên nhân mà chỉ số IQ của người đang yêu thành số âm đó.

Tôi vẫn luôn nghĩ về ý nghĩa mà người đầu tiên đối với tôi, đại khái là khiến cho tôi thừa nhận khuynh hướng tính dục của mình, là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác yêu đương đi.
____________________________

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/66803196/answer/642091778

Theo dõi
Thông báo
guest
36 Comments
cũ nhất
mới nhất nhiều bình chọn
Inline Feedbacks
View all comments
Mỵ Nguyễn
Mỵ Nguyễn
1 year ago

Diễm Kiều Bạn học Vương ??? :)))

Tiêu Vũ
Tiêu Vũ
1 year ago

Hóng 2 anh còn lại

Chan Toto
Chan Toto
1 year ago

Tình yêu không có lỗi, lỗi tại bạn chung phòng

Thành Mai
Thành Mai
1 year ago

Cũng may mình không yêu ai

Nguyên Hoàng
Nguyên Hoàng
1 year ago

Thích trai thẳng là 1 sự đau khổ??

Phương Lan Phùng
Phương Lan Phùng
1 year ago

Cậu ấy là thuốc độc còn tôi là người tự nguyện chết :((

Như Ngọc
Như Ngọc
1 year ago

Đau lòng chả thế biết làm thế nào ngoài đau lòng

hoàng lễ cách
hoàng lễ cách
1 year ago

Phương Như

Đặng Ngọc Ánh
Đặng Ngọc Ánh
1 year ago

Dịch thêm đi ạ

Trần Thanh Thảo
Trần Thanh Thảo
1 year ago

Chính là tự mình làm cảm động chính mình,còn người khác thì thấy vô vị

Trần Tú Quỳnh
Trần Tú Quỳnh
1 year ago

Minh Võ đọc đi hơi dài

명지
명지
1 year ago

Câu kia t nghĩ là “cúi đầu không thấy ngẩng đầu liền thấy”, kiểu đằng nào cũng chạm mặt nhau k tránh đc ấy

Cửu Nguyệt Hi
Cửu Nguyệt Hi
1 year ago

Lê Minh Phong Chuyện như nước chảy mây trôi nhưng mày giải thích hộ tại sao tao lại khóc đi? ?

Hảo Hảo
Hảo Hảo
1 year ago

Haiz

Nguyễn Như Ý
Nguyễn Như Ý
1 year ago

Quân Tử Cầm

Quyên Phương
Quyên Phương
1 year ago

Vy Phạm

Nguyễn Kim Chi
Nguyễn Kim Chi
1 year ago

Tao khóc ngay chỗ làm tụi bay ạ 🙁

Thòng Chủ Hôn
Thòng Chủ Hôn
1 year ago

:(((

Vương Vương
Vương Vương
1 year ago

Dịch nữa đi bạn

Trương Tuyết Phương
Trương Tuyết Phương
1 year ago

Lê Ngọc Phương Thảo

陳淑貞
陳淑貞
1 year ago

Hạ Trúc đọc i

Vy Nhật Trần
Vy Nhật Trần
1 year ago

Khánh Hưng tr ơi?

Phương Linh
Phương Linh
1 year ago

锁灵囊 ghê quá anh em

Lạc Lạc
Lạc Lạc
1 year ago

Toàn Thắng Nguyễn

Phương Thị Hà Trần
Phương Thị Hà Trần
1 year ago

Nhân Phương

Ý Nhi Lê
Ý Nhi Lê
1 year ago

Nguyệt Tịch

Mặn Mặn
Mặn Mặn
1 year ago

Ngọc Hồng

Diễm My
Diễm My
1 year ago

Ngọc Phương

Nhi Nguyễn
Nhi Nguyễn
1 year ago

Dịch nữa đi a~

Yến Nhi
Yến Nhi
1 year ago

Hóng thôi ~

Hạ Nhiên
Hạ Nhiên
1 year ago

Tiến Vũ =)))

Nguyễn Nguyễn Nhật Hoàng
Nguyễn Nguyễn Nhật Hoàng
1 year ago

Phần 2 nhớ nhắc nhở tôi đọc nữa.

Lương Vỹ Vỹ
Lương Vỹ Vỹ
1 year ago

Giải phân cách hơn cả vũ trụ

Nguyễn Việt Anh
Nguyễn Việt Anh
1 year ago

Cậu ấy cười một nét. Tôi thấy cả một mùa xuân ;)))))))

Tống Khánh Uyên
Tống Khánh Uyên
1 year ago

Dịch luôn 2 ng còn lại đi bạn ơiiii~

Hoa Cúc Chưa Nát
Hoa Cúc Chưa Nát
1 year ago

gei càng tốt 🙂