Những vụ ám sát hoàn hảo khiến người nghe rợn tóc gáy!

0
141

Zhihu aks:
Có những vụ ám sát nào đã được lên kế hoạch cẩn thận và gần như không có vết tích gì, thậm chí làm người khác kinh ngạc?

_________
Dịch bởi: Hanna Hanna
_________
[1657 likes]
Nhà hàng xóm, cùng cơ quan và là đồng nghiệp của bố tôi đã mấy chục năm. Hồi những năm chín mấy, bố cô ta thường xuyên ho sau đó qua đời do không thở được. Sau khi chồng mất, mẹ cô ta ngày nào cũng khóc lóc và bị trúng gió chỉ sau vài tháng, đến ăn cơm cũng phải đút.
Cô ta nghĩ rằng khi bố chết, người của bệnh viện cũng đến, nhưng không hề kiểm tra kỹ mà chỉ kiểm tra đồng tử mắt là đã ký tên cho đi hỏa táng rồi… vì vậy, cô ta nghĩ ra một kế, đó là khi đút cơm cho mẹ ăn thì đút nhiều để cho nghẹn, sau đó chạy sang phòng bên ngồi chờ, sau khi xác định không có động tĩnh gì nữa thì mới gọi cấp cứu.

Trên đây đều là những lời do cô ta kể. Trong những năm gần đây, cô ta đã sử dụng quá khứ này để làm tư liệu cho cuộc nói chuyện và còn khá tự hài lòng vì mình có thể quyết đoán ngay từ đầu, nếu không chắc sẽ phải chi rất nhiều tiền.
________________
[2046 likes]
Hồi nhỏ, tôi thường hay bị những đứa trẻ gần nhà bắt nạt, cướp tiền của tôi… Vì vậy tôi cậy mình chưa đến tuổi trong luật định nên đã có ý nghĩ muốn giết chết nó. Lúc đó tôi khoảng 12, 13 tuổi, điều kiện nhà tôi cũng tốt, bố tôi thường xuyên đọc sách về pháp luật nên tôi cũng có tìm hiểu qua về trách nhiệm hình sự đối với trẻ vị thành niên.

Đứa trẻ đó cao to hơn tôi, khỏe hơn tôi, nhưng không bằng anh tôi. Lúc đầu khi tôi bị bắt nạt và chạy về mách người nhà thì chắc chắn nó sẽ bị anh tôi đánh cho một trận. Nhưng nó lại là một đứa không biết chừa, toàn chọn những khi tôi ở một mình rồi tiếp tục đánh tôi, cướp tiền tiêu vặt của tôi, còn ném túi của tôi đi. Nhân tiện cũng nói luôn rằng, tôi cũng không phải đứa biết sợ, nên tôi không trốn tránh, chỉ là quả thực là đánh không lại nó.

Vì vậy nên tôi mới muốn giết chết nó, tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu. Ví dụ như chọn những lúc nó không chú ý thì cho nó một nhát dao hoặc một nhát búa? Nhưng có thể một phát chết ngay không? Bây giờ nghĩ lại thấy thời đó mình thật độc ác…

Sau khi tôi lên kế hoạch thì lại bị một ông cậu học ở trường Hoa Đông Thượng Hải biết, lúc đó cậu tôi đang nghỉ hè và ở nhà tôi. Cậu khuyên tôi, đừng nên giải quyết vấn đề bằng vũ lực, mà nên nói chuyện thương lượng với nó, mỗi tháng sẽ chia cho nó một ít tiền tiêu vặt, như vậy sẽ tránh được chuyện sau khi nó cướp của tôi lại bị anh tôi đánh, cũng là tránh sự mất hòa khí của cả hai gia đình. Cũng phải nói rằng, nhà của đứa bé kia rất khổ, tôi nhớ là bố mẹ nó li hôn, lại còn có đứa em trai nhỏ hơn 4, 5 tuổi.

Tôi đã không còn nhớ rõ nguyên văn lời nói của cậu rồi, cậu tôi có kể cho tôi nghe câu chuyện về một đứa bé hay đái bậy, không biết mọi người đã nghe nói chưa? Hồi nhỏ, có không ít người lớn kể cho tôi nghe câu chuyện này. Có một đứa trẻ nghịch ngợm bướng bỉnh thích trèo lên chỗ cao và đứng đái xuống người đi trên đường, vì vậy nó thường xuyên bị khiển trách. Có một ngày, nó gặp phải một người đàn ông, người này không những không đánh nó, mà còn cho nó tiền. Đứa trẻ đó tưởng rằng hành động của mình được cổ vũ nên đã tiếp tục làm vậy. Kết quả là bị ngã chết do một người đi đường bị đái vào vì quá tức giận nên đã ném nó từ chỗ cao xuống.

Tôi hiểu ý của cậu nên đã làm theo. Từ đó về sau chúng tôi bình an vô sự cho đến khi gia đình tôi chuyển nhà.

Những điều sau đây đều đã được tôi xác nhận là sự thật: đứa trẻ này sau khi lớn lên thì giống phần lớn những người khác là bỏ học và lang thang ngoài xã hội, vào cuối những năm chín mươi, nó bị đưa vào trại giáo dưỡng, hình như là bị trọng thương do bị đánh, và chết sau khi về nhà không lâu sau đó.

Sau khi định cư Bắc Kinh, thỉnh thoảng tôi có về nhà thăm người thân và có nhìn thấy em trai nó sinh sống bằng nghề lái xe taxi.

Trong cái chết của đứa trẻ đó, có thể nguyên nhân của cái chết là do những ảnh hưởng của một gia đình có bố mẹ li hôn, hoặc nhiều hơn là các vấn đề của xã hội thời đó. Tuy nhiên, tôi cũng thấy mình cũng tham gia một phần trong vụ mưu sát này, tôi không bị trừng phạt, nhưng cũng không tự hào. Tôi viết ra câu trả lời này chỉ đơn thuần là khi nhìn thấy câu hỏi này thì đã nghĩ ngay đến người hàng xóm đó, có thể là do tự trách hoặc hối hận, có thể đó là kết quả không thể tránh khỏi, hoặc chỉ là một sự việc mang tính chất xác suất. Tôi hi vọng rằng những sự việc tương tự như thế này, cho dù là bị bắt nạt hay do bị ảnh hưởng của những vấn đề xã hội sẽ ngày càng ít đi.

Nếu như không có chỉ dẫn của cậu, thì tôi có thể đã gây ra một vụ mưu sát khác chỉ vì sự nông nổi của tuổi trẻ, thế nhưng, tôi đã lựa chọn một cách khác đó là “kế hoạch chính xác” lâu dài, tuy không bị trừng phạt, nhưng kết cục vẫn luôn là một bi kịch.

Link : https://www.zhihu.com/question/278445176

Leave a Reply

avatar
  Theo dõi  
Thông báo