Là một giáo viên, bạn xử lý tình huống thế nào khi có học sinh “chỉnh” lỗi sai?

0
41

Câu hỏi: Là một giáo viên, bạn xử lý tình huống thế nào khi có học sinh “chỉnh” lỗi sai?

Trả lời: Dave Consiglo, tui đã gõ đầu trẻ hơn 20 năm rồi

Tôi cho bọn chúng điểm thưởng chứ sao.

Tôi có một giải thưởng cho tìm lỗi sai trong lớp. Nếu tôi nói, làm, hoặc viết điều gì đó sai, và một học sinh nhận ra và sửa được lỗi sai đó, nó có một (1) điểm thưởng. Điều này áp dụng cho hầu hết các loại lỗi. Lỗi chính tả trên bài kiểm tra? 1 điểm thưởng. Viết 3 thay cho 2? 1 điểm thưởng. Gọi 1 lực là Fg chứ không phải FN? Quên chú thích đánh dấu cho những con số mà tôi đã viết? Dùng quá nhiều chữ số có nghĩa?

1 điểm thưởng, 1 điểm thưởng, 1 điểm thưởng.

Điều này là được mấy món như:

1- Giữ cho bọn trẻ lắng nghe, tập trung và chú ý. Toàn những điều tốt đẹp cả.

2- Cho bọn chúng thấy rằng thầy giáo môn khoa học, và mở rộng là khoa học, đều là về phạm phải lỗi lầm, sửa chúng, và chấp nhận chúng với sự khiêm tốn và ngay thẳng.

3- Cho chúng thấy rằng, khi tôi sửa lỗi sai, tôi không “phê phán” chúng, mà là đang “khoa học hóa” chúng. Đó là những gì tôi làm. Chả phải ân oán cá nhân gì đâu. Công việc thôi mà.

4- Đảm bảo công việc giấy tờ, bài thực hành, bài kiểm tra, đề dự án… của tôi gần như là không có lỗi

Tôi đã làm việc này lâu đến mức mà số giấy tờ đó chắc chắn đã bị hang ngàn học sinh soi mói rồi. Điều này có nghĩa là nó không có lỗi tương đương với mọi loại giấy tờ khác. Nhưng khi tôi viết hay nói, tôi vẫn có những lỗi lầm nhất định.

Và bọn trẻ thì THÍCH bắt tôi lắm.

Tôi cho điểm thưởng dưới dạng nhãn dán trong vở bọn chúng. Và những cái nhãn dán ấy cũng đi kèm cả sự ngưỡng mộ từ phần còn lại của lớp học nữa. Đôi lúc còn có cả tranh cãi xem ai là người đầu tiên nhận ra lỗi lần nữa kia, và khi ấy, tôi thường cho mỗi đứa một cái tem dán.

Cuối cùng thì số điểm thưởng ấy gần như chả có ảnh hưởng gì lên điểm trung bình cả, tại hầu hết số học sinh đều không quá quan tâm đến phép tính điểm có hệ số đầy nhiệm màu. Tuy nhiên, sự thật là tôi chỉ giúp cho bọn học sinh tự hào về bản thân, về khoa học, về trường lớp, và nó chả tốn có mấy xu.

Số tiền đáng giá nhất mà tôi đã tiêu.

Ồ, và cái bọn chỉnh tôi mà lại sai? Hay cái đám đầu khấc nữa?

Nếu tôi sai và tôi biết điều đó, bọn chúng có điểm thưởng. Nhưng nếu tôi không sai (mà biết chắc) hoặc tôi không chắc, tôi sẽ nói “Thầy cũng không chắc. Nhưng bằng chứng thì sẽ ăn điểm.”

Nếu chúng tìm ra một nguồn xác đáng để chứng minh, chúng ăn điểm. Còn không có thì không ăn. Điều này không phải là một hình phạt. Trái lại, nó là một phương pháp học tập nữa kia. Nếu tài liệu với bằng chứng đó là rác rưởi, tôi đôi khi có thể mang ra một bằng chứng đối lập. Và sau đó là một cuộc thảo luận sôi nổi. Chúng ta đánh giá dữ liệu thế nào? Đâu là “tin giả” và làm thế nào để phân biệt với tin thật?

Một lần nữa, bọn trẻ lại học, trở nên thích học… Và một lần nữa, nó chả tốn tôi một xu.

Thoải mái đi cu, anh sống là để sai mà.

Post ngày: 2019-07-21 12:54:08Lượt like: 471Lượt share: 0
Nguồn: Group Facebook Quora Viet Nam

Theo dõi
Thông báo
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments