Khi nào mà cuộc đời bạn thay đổi và làm thay đổi hoàn toàn con người bạn?

13
53

Khi nào mà cuộc đời bạn thay đổi và làm thay đổi hoàn toàn con người bạn?

Trả lời: Alexander Porter, người bị ung thư còn sống, ʜẹɴ ʜò rất nhiều, du lịch thế giới, hài hước.
Khi 16 ᴛᴜổɪ, tôi được cô nàng hấp dẫn nhất trong năm mời đến buổi tiệc sang trọng do cô ấy tổ chức.
Tôi hoàn toàn không có ảo tưởng nào. Tôi không nghĩ rằng cô ấy sẽ muốn “chịch” tôi ở khắp nhà như là tôi là ngón chân cái ᴄủᴀ cô.
Nhưng một lời mời trực tiếp đến từ cô nàng hấp dẫn trong trường cấp 3 vẫn là một điều đặc biệt.
Mẹ tôi vốn rất ɴɢʜɪêm khắc, và kiểu gì cũng có bài tập hay việc nhà để làm. Còn chơi bời thì để sau. Nên tôi tự đoán trước quyết định ᴄủᴀ mẹ và chấp nhận số phận ᴄủᴀ mình.
Cả tuần đó tôi tự cho rằng bà sẽ nói không, và tôi sẽ tiếp tục cuộc sống bình thường. Tôi tự thuyết phục bản thân là bữa tiệc cũng không phù hợp với mình. Nó dành cho những con người hấp dẫn cơ mà.
Và rồi đến ngày thứ 7, tôi đến trước mặt mẹ và hỏi, “Con có thể đi dự một buổi tiệc tối nay không? Một bạn gái ở trường có mời con.”
Và sau một tuần đã biết trước câu trả lời, và biết rằng mình không phù hợp với nó, mẹ tôi quay lại và nói…
“Ừ”.
———————
Tôi không biết phải làm gì. Tôi bị sốc đến mức như bị đóng băng khi mẹ nói ừ. Tôi không biết phải làm gì và chỉ bỏ đi chỗ khác, tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra.
Và bạn có biết tôi làm gì tối đó không? Không gì cả.
Tôi quá sợ việc phải đi đến buổi tiệc đó. Tôi chắc rằng mình sẽ không được phép đi và đã tự loại bản thân. Tôi bị tê liệt bởi sự sợ hãi. Để cho thời khắc trôi qua. Và tôi bỏ lỡ nó.
Một người bạn gọi cho tôi vào sáng hôm sau. Kể rằng buổi tiệc RẤT TUYỆT VỜI. Và cô nàng đã mời tôi thậm chí còn hỏi về tôi. Cô ấy đã hy vọng rằng tôi sẽ đến. Nhưng tôi lại ở nhà. Quá sợ hãi để nắm lấy cơ hội, tự thuyết phục bản thân rằng ngay từ đầu nó đã không thuộc về tôi.
Tôi còn nhớ như in lúc đó. Điều hiển nhiên duy nhất trong cuộc đời. Tôi lúc đó 16 ᴛᴜổɪ và tự nói với bản thân…

“Alexander, tớ biết cuộc đời rất đáng sợ. Nhưng nếu cậu cứ nói không với những cơ hội như thế này, thì cậu sẽ không bao giờ có một câu chuyện đáng để kể lại. Cậu có thể bị tổn thương, hoặc sợ hãi, hay thậm chí đau buồn, nhưng bây giờ là lúc để ʙắᴛ đầu cuộc sống.”

Và các bạn chuyện gì xảy ra tiếp theo không?
Không gì cả.
Tôi không thay đổi gì hết. Vẫn quá sợ hãi thế giới này. Tự cho rằng tất cả những khoảnh khắc phấn khích là thuộc về người khác. Và tôi chỉ là một kẻ giả vờ nếu muốn điều đó cho bản thân. Và thế là chẳng có gì thay đổi.
Bốn năm sau, vào sinh nhật ᴛᴜổɪ 20. Tôi được chuẩn đoán bị bệnh bạch cầu cấp tính, đe doạ ɴɢʜɪêm trọng đến tính mạng.
Và nói thật là tôi đã có khoảng khắc “nhớ lại toàn bộ cuộc đời trước đó”. Khoảnh khắc mà bác sĩ thông báo tôi bị ung thư, tôi bị buộc phải xem lại những điểm nhấn trong 20 năm cuộc đời mình.
Và bạn biết gì không? Chẳng có gì nhiều để mà xem.
Một cuộn phim trắng, thiếu những kỷ niệm, và chả có câu chuyện nào để kể. Chỉ là những đám bụi trong gác xép ᴄủᴀ tâm trí tôi. Một sự lãng phí cuộc sống.
————————–
Tôi được xuất viện 244 ngày sau đó.
Tôi không thể ở chỗ đông người. Tôi không đủ mạnh mẽ để đối mặt với điều đó. Tôi không thể chịu được ánh nắng mặt trời. Da ᴄủᴀ tôi quá nhạy cảm và xương thì quá yếu.
Và trong tình trạng yếu đuối đó. Thời điểm ᴄủᴀ sự mất mát và tuyệt vọng. Tôi đã có một quyết định.
Tôi đã tự hứa với mình lúc 16 ᴛᴜổɪ, con người đã qúa sợ hãi khi có cơ hội để tiếp xúc với con gái, nên đã ở nhà.
Và tôi tự hứa với mình khi 20 ᴛᴜổɪ, con người buồn bã và trống rỗng khi mà chẳng có gì để thể hiện sau 2 thập kỷ có mặt trên trái đất.
Tôi tự hứa với họ – và với chính mình – nếu phải đối mặt với bệnh bạch cầu một lần nữa…
Thì tôi sẽ không bao giờ, KHÔNG BAO GIỜ bỏ lỡ câu chuyện nữa.
Tất cả những thứ mà bạn đọc được là về cuộc đời tôi. Dù tốt hay xấu. Đau khổ hay hổ thẹn. Đó là tôi đang thực hiện lời hứa.
Điểm nhấn trong cuộc đời đó là khi tôi bỏ lỡ buổi tiệc và trở thành một người kể chuyện.
Và đó là thứ mà tôi mang theo mỗi ngày.
Bởi vì nếu mà tôi phải nhìn lại cuộc đời ᴄủᴀ mình một lần nữa… thì tôi xin hứa với bạn, đời tôi sẽ là một câu chuyện xứng đáng được kể lại.
————————

https://qr.ae/TWnlqm

Theo dõi
Thông báo
guest
13 Comments
cũ nhất
mới nhất nhiều bình chọn
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Hoàng Khánh Hà
Nguyễn Hoàng Khánh Hà
1 year ago

“Bởi vì nếu mà tôi phải nhìn lại cuộc đời của mình một lần nữa… thì tôi xin hứa với bạn, đời tôi sẽ là một câu chuyện xứng đáng được kể lại.”
https://www.youtube.com/watch?v=iKHTawgyKWQ&feature=youtu.be&t=839s

Nhật Lê
Nhật Lê
1 year ago

tôi thấy mình trong câu chuyện này.
Trong kinh thánh cũng có nhắc đến câu chuyện về người đàn ông đại diện cho những người sợ hãi định mệnh, điều đáng ra có thể thực hiện của mình. Họ trốn tránh trách nhiệm, sứ mệnh, nhiệm vụ của mình… Từ đó cuộc đời họ chỉ là một thứ gì đó mờ nhạt và đáng quên.

Nguyễn Chí Nguyện
Nguyễn Chí Nguyện
1 year ago

Xem Mr.Nobody để ngẫm về những suy nghĩ đã quyết định đến cuộc đời của mình…

Hoàng Tường Sang Linh
Hoàng Tường Sang Linh
1 year ago

Nếu bạn nào muốn có thêm động lực để tiến bước vào cuộc sống ồn ào và lặng lẽ này, thì Yes man sẽ là một bộ phim tuyệt vời. Thông điệp của nó đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời mình. Mình đánh mất nhiều thứ và cũng có được nhiều thứ, theo một cách mà mình chưa từng hối hận. Ôm bạn, chúc bạn an lành.

Nguyễn Minh Phương
Nguyễn Minh Phương
1 year ago

Cả bài viết, chỉ mỗi đoạn “Chẳng có gì nhiều để mà xem. Một cuộn phim trắng, thiếu vắng kỷ niệm, và chả có câu chuyện nào để kể.” là điều resonate rất nhiều với tâm trạng hiện tại của mình. Cũng sống trơn tuột cảm xúc, kỷ niệm thật nghèo nàn, nhạt nhẽo, cúi mặt nhìn đường mà không dám ngẩng cằm nhìn trời xanh mây trắng…

Ngan Khanh Tran
Ngan Khanh Tran
1 year ago

Hồi tháng 12 năm ngoái khi biết đến khóa học về bảo tồn ĐVHD t đã cực kì đắn đo suy nghĩ vì sẽ phải 1 mình đến 1 nơi xa xôi và chịu nhiều vất vả. Nhưng cuối cùng thì t vẫn dki khóa học. Kết quả là sau gần 3 tháng đi từ hanoi vào Vinh rồi lại vào Đắk Lắk, t đã có những trải nghiệm tuyệt vời nhất, gặp gỡ nhiều người hay ho và khó mà có thể kể hết những chuyện mà t đã được trải qua.

Hoàng Thuận
Hoàng Thuận
1 year ago

Thật sự thì đôi khi cái nghèo vs cái xấu trên gương mặt làm mình chả tự tin vào 1 thứ j cả, đến nỗi đi cắt tóc mà đến khi về bố mẹ còn phải nói đi ra cắt lại đi, cắt như vậy dăm ba bữa lại mọc lại. Cứ thế mình dần mất tự tin cũng chỉ vì nghèo và xấu, lên lớp toàn bị chê cười, nhiều khi bạn bè rủ đi chơi còn ko dám đi, đến nỗi nghĩ mình ko thể nào có thể nhận được những điều đó cả. Cứ thế mà thanh… Read more »

Phan Hải Cẩm Tú
Phan Hải Cẩm Tú
1 year ago

Chắc là khi t phải quyết định giữa việc buông bỏ và níu giữ người đó. Đó là lúc mà t ý thức được rằng ko phải cứ 2 người cùng cố gắng thì sẽ có kết quả. Điều tốt là sau khi chia tay, t trở lại làm 1 đứa mạnh mẽ như xưa và chẳng cần phải lăn tăn việc mình có xứng với người ta ko.

Chaeng Avocado
Chaeng Avocado
1 year ago

Cua Cua

Huỳnh Đức
Huỳnh Đức
1 year ago

Câu chuyện của ổng gần giống với tui ,tui cũng mới xuất viện được 1 ngày thanh xuân của tui thì tẻ nhạt như 1 trang giấy trắng vì tôi sợ hãi mọi thứ và lun nói dối để che giấu đi sự thật nhưng giờ tui nhận ra thành thực là cách duy nhất để có một mối quan hệ bền vững và ko được sợ hãi nhưng tui thực sự rất buồn tôi đã mất 21 năm để nhận ra điều này

Nguyễn Khánh
Nguyễn Khánh
1 year ago

Khi mà nhận ra rằng sức khoẻ bản thân không tốt như mình nghĩ, ban đầu cũng hơi tệ lắm. Trong người thỉnh thoảng lại lòi ra vài cục u may là lành tính, nhưng lần nào cũng tốn tiền chục của gia đình để đi cắt bỏ + nằm viện nhẹ thì tuần, có khi cả tháng. Từ đấy về sau bắt đầu chăm sóc bản thân, ăn uống đủ chất, tập tành và biết mở cửa ra ngoài hít khí trời. Trước hay nerd niếc sad teen các kiểu ru rú trong phòng, giờ đã có nhiều bạn… Read more »

Ngô Quỳnh Lâm
Ngô Quỳnh Lâm
1 year ago

W O K E

Paul Le
Paul Le
1 year ago

Cám ơn bạn. Bài viết hay và ý nghĩa. Nhiều cảm xúc. Hạt giống của tâm hồn cũng cần những trải nghiệm thực tế để nở ra và nuôi dưỡng dù xấu dù tốt. Thời gian trôi qua không lấy lại được, tốt hơn không nên dọng lại những tiếc nuối của quá khứ.