Khi nào bạn cảm thấy thất vọng về bố mẹ mình nhất?

27
294

KHI NÀO BẠN CẢM THẤY THẤT VỌNG VỀ BỐ MẸ MÌNH NHẤT?

#1. Tôi là đứa cháu gái đầu tiên trong nhà, từ nhỏ đã được chính tay ông bà chăm bẵm, thi thoảng tôi mới trở về nhà mình. Quãng thời gian ấy thật hạnh phúc, tôi sống trong vòng tay yêu thương của mọi người, họ coi tôi như báu vật vậy…

Trong lòng tôi có lẽ bà nội chính là người mà tôi yêu thương nhất và tình yêu của tôi đối với bà mình còn sâu đậm hơn tình yêu tôi dành cho ba mẹ. Năm tôi 6 tuổi, mẹ tôi sinh em trai, sự yêu thương của mọi người chuyển dần sang cho em tôi, những gì tốt đều là của em, có lúc trong lòng tôi cảm thấy thật tổn thương, thật khó chịu. Đối với một đứa trẻ 6 7 tuổi như tôi lúc ấy, sự kiên nhẫn của ba mẹ cũng dần ít đi, nhiều lúc họ vô ý buông những lời làm cho tôi thật sự đau lòng, quãng thời gian đó, tôi cảm nhận được tôi chẳng là gì trong mắt họ. Tôi học hành không tốt, tự bản mình cảm thấy có lẽ không thi nổi lên cấp 3, sau đó tôi đột nhiên nhận ra rằng nếu học thật tốt, nỗ lực cố gắng thì tôi có thể sống tự do, thoải mái hơn. Tôi vô cùng biết ơn cô chủ nhiệm lớp 4 của tôi, có thể nói cô ấy làm tôi hiểu rõ lý tưởng sống của bản thân, tạo lập sự tự tin sớm đã mất đi trong tôi. Từ thời khắc ấy thành tích học tập của tôi ngày một tốt lên, bản thân cũng dần có chủ kiến hơn làm cho ba mẹ yên tâm hơn rất nhiều. Sau đó tôi đỗ vào trường điểm của tỉnh với số điểm 211.

Bây giờ tôi đã tốt nghiệp đại học được một năm rồi nhưng càng ngày tôi càng thất vọng về ba mẹ mình thật nhiều, tôi ăn một miếng bánh mẹ làm, bà bảo tôi sao lại ăn hết bánh của em. Ba mẹ vẫn luôn luôn như vậy, ấu trĩ và vô cùng thiên vị. Nhiều lúc tôi chẳng hiểu nổi, tôi và em đều là con cái của họ, tại sao lúc nào ba mẹ cũng cay nghiệt với tôi và luôn dành mọi tình yêu cho em. Từ nhỏ những lời tổn thương của họ ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, trong lòng tôi luôn cảm thấy nặng nề và thiếu cảm giác được che chở. Tôi không biết cách làm sao để yêu một người bởi vì đáng lẽ những người thân của tôi phải yêu thương tôi nhưng họ lại không làm vậy. Thế thứ tình cảm nào mới tồn tại lâu dài? Thôi quên đi, tôi bây giờ cũng không ở nhà nữa, sớm đã đi tìm việc ở một thành phố khác, rất ít khi trở về nhà. Hãy để họ sống với đứa con trai cưng của mình còn tôi thì đi tìm kiếm sự tự do của bản thân, có lúc tôi nghĩ mình nên làm tròn chữ hiếu với bà mẹ nhưng có lẽ bây giờ tôi không còn quá bận tâm nữa rồi.
__________

#2. Từ nhỏ thành tích của tôi vốn rất tốt, luôn đứng top đầu của lớp. Nhưng không may tôi bị chảy máu dạ dày vào đầu năm lớp 6 và năm lớp 10 cho nên bác sĩ bảo tôi nên nghỉ ngơi, bồi bổ sức khỏe nhưng tôi vẫn cứng đầu đến lớp. Đa số khi mọi người đã đi học, ổn định việc học thì tôi đều đang nghỉ ngơi dẫn đến kết quả học tập rất tệ.

Có thể nói năm lớp 12 là một năm vất vả nhất của tôi nhưng đó cũng là một năm cực kì may mắn nên tôi thuận lợi vào Thanh Hoa. Khi đã vào trường rồi tôi mới biết rằng thực ra thành tích của tôi chỉ thuộc vào loại thấp của lớp thậm chí là thấp nhất. Việc đạt học bổng vào cuối kỳ khó hơn lên trời!!!

Sau đấy vì chuyện này mà vào kì nghỉ hè năm nhất, tôi bị mẹ gọi về mắng xối xả, mẹ bảo tôi vô dụng, mẹ đã vất vả nuôi tôi học hành mà đến cái học bổng tôi cũng không đạt được! Con nhà người ta dễ dàng lấy được học bổng, con nhà người ta mỗi năm mang bao nhiêu tiền về nhà. Tôi bảo người ta học trường loại 3, học bổng là 5000 tệ, học phí 15000 tệ, coi như con không được học bổng thì học phí con chỉ 5000 tệ, như vậy còn không bằng người ta sao?! Mẹ tôi cắt ngang lời tôi, người ta đại học hạng 3 mà còn được học bổng, sao mày lại không?

Tôi và chị gái bị lời nói của mẹ đả kích rất lớn, đối với mẹ, con nhà người ta luôn luôn tốt, luôn luôn giỏi. Năm cấp 1 tôi đứng hạng 3 của trường vì chuyện này mẹ đay nghiến tôi, bảo tôi lúc nào cũng hạng 3 vậy, sao không đạt hạng 1 như người ta!

“Thế bố mẹ đã từng đưa con đi du lịch nước ngoài như bố mẹ nhà người ta chưa? Bố mẹ nhà người ta chờ con cái ra trường sẽ mua nhà mua xe cho, bố mẹ có như thế không? Bố mẹ nhà người ta luôn làm được thế bố mẹ đã làm được chưa???!”. Lúc ấy suýt nữa tôi đã bật lại mẹ như vậy nhưng cuối cùng đã kịp kìm nén lại được.

Vào kì nghỉ hè từ năm cấp 2, tôi đã cùng chị gái đi làm việc vặt, lương mỗi tháng 1500 tệ, 2 người 2 tháng cũng đã tiết kiệm cho gia đình 6000 tệ. Tại sao mẹ không biết chị em tôi đã cố gắng đến mức nào…

Tôi biết bố mẹ nuôi tôi nên người cũng chẳng dễ dàng gì, cũng không bao giờ tôi phàn nàn về gia cảnh nhưng tôi cũng mong rằng trong khi chúng tôi hiểu họ thì họ cũng có thể hiểu được nỗi lòng của chúng tôi. Mặc dù tôi đang rất rất cố gắng học tập như bố mẹ kì vọng nhưng không có nghĩa cái gì tôi cũng có thể đạt được.

Nguồn: https://www.zhihu(.)com/question/64449153
__________

Đã lúc nào bạn thất vọng, tủi thân đến mức chỉ muốn bật khóc thật to nhưng cuối cùng lại chỉ dám rưng rức một mình trong góc tối chưa?

Theo dõi
Thông báo
guest
27 Comments
cũ nhất
mới nhất nhiều bình chọn
Inline Feedbacks
View all comments
Đỗ Thị Vân Anh
Đỗ Thị Vân Anh
1 year ago

Tại sao lại sinh tao ra khi t ko muốn sống cuộc sống thế này.

Ng Thien Kim
Ng Thien Kim
1 year ago

Có lúc hơi tủi thân, nhưng chưa bao giờ thất vọng

Hiên
Hiên
1 year ago

Chắc chắn là nhiều lần rồi nhưng không nhớ nữa.
Những chuyện như vậy hãy cứ như não cá vàng vậy nhanh chóng quên đi. Nếu k thể thì có thể chọn cách rời đi

Trang Đỗ
Trang Đỗ
1 year ago

Mình coi việc qua nhà bà là để tránh mặt mẹ

Phạm Thị Kim Ngân
Phạm Thị Kim Ngân
1 year ago

Tủi thân thì có 🙂 khóc thì lúc nhỏ khóc đủ rồi 🙂 lớn lên chả thèm khóc nữa, chỉ mong sau này ra trường kiếm được tiền lo cho ba mẹ 🙂 dù sao ba mẹ cũng cực khổ vì mình đến bây giờ 🙂

Mỹ Phụng Lê
Mỹ Phụng Lê
1 year ago

Buồn làm gì hỡi, phận con gái trong nhà mình cũng hay bị “cắt bớt phần” cho “con trai cưng của mẹ” đây này! Bây giờ thì những thứ thuộc về mình thì mình phải giành cho bằng được. Một miếng cũng éo lòi ra :v phải cho bố mẹ biết được bố mẹ phải có trách nhiệm nuôi mình cho tới khi mình tốt nghiệp. Ko thì có khi bố mẹ quên mất trong nhà còn có đứa con này :3

Nguyễn Ngọc Linh
Nguyễn Ngọc Linh
1 year ago

nực cười vãi chưởng, thi c3 về, bố t k hề động viên 1 câu nào mà chỉ chăm chăm mắng t ‘chỉ phí tiền, đi học thêm bao nhiêu tiền mà k dc gì thì mày làm cái gì’ đến chết t cũng k quên. lại còn hồi bé bị ngã thì câu đầu tiên bố t ns là ‘đi đứng kiểu gì để bị ngã, gãy tay t lấy đâu ra tiền cho m’ k hề hỏi đau k : D chỉ vì tiền à : D đáng buồn là bố t k bao giờ biết những câu… Read more »

Nhi Huli
Nhi Huli
1 year ago

Thất vọng nhiều nhưng vẫn ngu ngốc hi vọng rồi lại tiếp tục thất vọng ??

Trần Synie
Trần Synie
1 year ago

Đạt đc 1 thứ thì bản năng con ng vẫn muốn thứ tốt hơn thôi. Học ngu đều như t mà đậu đh ba má t mừng hết biết r

Vũ Hạnh Nguyên
Vũ Hạnh Nguyên
1 year ago

Có một lần lúc tui học lớp 5-6, đi du lịch với gia đình thì trong đoàn có một thằng nhóc tiểu học. Thằng này chẳng hiểu sao lúc đám trẻ con đang ở trong phòng chơi với nhau (người lớn ra ngoài) lại giằng lấy một cuốn sổ của tui đòi đọc, xong tui không cho đọc. Hai bên giằng co một hồi xong thấy không lấy được thì nó khóc bù lu bù loa lên, đúng lúc người lớn vào. Bố mẹ thấy cậu quý tử khóc thì ra dỗ lấy dỗ để, còn mắng tui (đoán trước… Read more »

Hà My
Hà My
1 year ago

Thật ra bản thân rất lười ra khỏi nhà nhưng có lẽ một phần nào đó từ họ hàng, người thân xung quanh hoặc do chính bản thân cx chẳng muốn ở quá lâu bên cạnh họ nghe họ bàn tán cân nhắc sai bảo vì thế t chọn việc tương lai sẽ rời xa mọi thứ sống cách xa họ, sẽ vẫn thường thường quay lại làm tròn trách nhiệm chữ hiếu, vẫn sẽ dành tình yêu thương cho họ nhưng bản thân thực sự thích cô độc một mình cảm nhận việc người xung quanh quan tâm lại… Read more »

Ngô Huyền
Ngô Huyền
1 year ago

Mình đều trải qua 2 câu chuyện trên. Nhg mình vẫn nghĩ việc làm tròn chữ Hiếu sao cho phải, dù rằng mình cũng chỉ biết kiếm tiền, và đây là việc mình làm đc nhất. Và mình vẫn luôn quan tâm đến khó khăn của ng nhà

Linh Lan
Linh Lan
1 year ago

Có quá nhiều thứ không thể nói ra, những ấm ức trong lòng không thể giãi bày, những nỗi buồn cứ ôm một mình,…cuối cùng tạo thành khoảng cách không thể lấp đầy, cũng không còn khả năng vượt qua. Đi xa cả năm về nhà đúng 3 ngày Tết làm tròn nghĩa vụ. Điện thoại thì lâu lâu mới gọi vài cuộc, nói được dăm ba câu. Ba vốn là người hơi lạnh lùng vô tâm, lại còn là đàn ông nên tất nhiên có khoảng cách với con gái. Nhưng mẹ cũng là phụ nữ lại chưa từng… Read more »

Mai Quỳnh Như
Mai Quỳnh Như
1 year ago

Bố tôi là một người không hiểu chuyện, tôi thực sự nghĩ như vậy đấy, và cũng không thể hiểu nổi tại sao bố tôi lại có thể như thế ? Thất vọng

Nguyễn Hà Thu Trang
Nguyễn Hà Thu Trang
1 year ago

Lầu 2 công nhận ức thật, hạng 3 trường còn trách mắng ? Cũng may bố mẹ mình không thế

Cửu Vỹ Hồ
Cửu Vỹ Hồ
1 year ago

Chuyện đã qua rồi thì cho qua luôn đi. Cho nên đi xa nhà nửa vòng trái đất 2 năm nay cũng chỉ gọi về chục lần. Cũng vì cho qua chuyện cũ, cho qua đến quá nhiều. Rồi đến 1 ngày không còn gì muốn nói với bố mẹ nữa, vì chuyện gì cũng đã cho qua

Khương Bích Lan
Khương Bích Lan
1 year ago

Nếu tôi làm sai thì đó là lỗi của tôi…nếu làm đúng thì đó là nhờ ba mẹ dạy tốt.

Nguyễn Thị Phương Thanh
Nguyễn Thị Phương Thanh
1 year ago

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến khi bố mẹ t đẻ đứa thứ 2, rồi lại đẻ đến đứa thứ 3 thì được thằng cu 🙂 hồi còn nhỏ thì t cũng là đứa cháu đầu tiên nhưng là dưới ngoại cơ, hồi đó bố mẹ bận rộn, thời gian của t hầu hết là ở dưới ngoại, chơi với cậu, với dì, tất cả đều lớn rồi nên t được chiều kinh khủng ? đến khi có con em t thì mọi người đối xử với bọn t như nhau, nhưng đỉnh điểm là khi… Read more »

Nghịch Dư Thủy
Nghịch Dư Thủy
1 year ago

Người lớn đều tự ảo tưởng cho rằng bản thân luôn đúng, dù có nói sai thì cũng không cần xin lỗi con cái
=>> sự bất công về tuổi tác

San San
San San
1 year ago

Vỗn dĩ biết rằng công việc khiến cho mẹ trở nên áp lực, khó tính, nhưng cũng k thể nào mỗi lần khó chịu lại bắt đầu la mắng, chửi bới, thậm chí nói những lời khiến bản thân mình rơi vào tuyệt vọng và suýt nữa thì, chỉ cần 30 giây tiêu cực nữa thôi là mình sẽ k thể cầm điện thoại mà cmt những lời này nữa. Từ thành phố chuyển sang nông thôn, từ 1 gđ có ba và mẹ chuyển thành mẹ và bố dượng, từ đứa con gái út được cưng chiều lại trở… Read more »

Thục Hiền
Thục Hiền
1 year ago

Lúc trước xe điện bị bốc cháy giữa đường về nói với bố mẹ xin mua xe mới, bố mẹ bảo thôi khắc phục cách khác đi. Rồi bẵng đi một thời gian sau, tôi với anh trai cãi nhau 1 trận lớn, anh trai tôi buột miệng nói ra: “Mày đừng có đòi hỏi, bố nói mày cố tình nói dối để được mua xe mới”. Phút giây ấy tôi như chết lặng đi. Tôi vốn dĩ không hợp với mẹ nhưng lại rất hợp với bố, từ trước đến nay tôi luôn nghĩ bố rất thương tôi. Nhưng… Read more »

Thiên Thanh
Thiên Thanh
1 year ago

Thế nên mình mới muốn nuôi động vật, ngày ngày quần quật học tập và làm việc, về nhà những lúc cô đơn, không thể tâm sự với bố mẹ thì ít ra cũng có thứ gọi là an ủi.

Quỳnh Chi
Quỳnh Chi
1 year ago

Việc học tập của con cái đối với bậc cha mẹ thật sự rất ám ảnh :((
Học rất áp lực mà :((

Trang Hạ
Trang Hạ
1 year ago

lầu 1, đoạn đầu thật sự rất giống với La Kỳ Kỳ

Minnh Ánhh
Minnh Ánhh
1 year ago

Không phải thất vọng mà là cực kì tuyệt vọng.Khi tôi bị một ai đó bắt nạt,mẹ sẽ đứng về phía người ta rồi mắng tôi đanh đá,chua ngoa.Khi tôi bị em họ sai vặt như 1 con hầu,mẹ đứng nhìn.Khi tôi bị nói,mẹ hùa vào mắng tôi.Khi tôi mong muốn mua một thứ gì đó,mẹ bảo “Đua đòi vớ vẩn”nhưng đổi lại là chị hoặc em tôi,mẹ chắc chắn sẽ đồng ý,Khi nhà có việc gì hỏng hóc hay bất cứ một thứ gì đó xấu,tôi chắc chắn sẽ là đứa bị mắng đầu tiên.Mẹ không bao giờ nhìn… Read more »

trần thêm
trần thêm
6 months ago

Tôi quá thất vọng về cha mình . Người đàn ông không có chí tiến thủ không lo nổi cho mẹ con tôi . Có căn nhà cũ mấy chục năm rồi mà không xây lại tuy rằng đã tích được một khoản tiền . Để mẹ con tôi phải xấu hổ , ấy thế mà người ta có nói thế nào ba tôi vẫn không thấy rầy thấy ngại . Đã thấy còn hay đánh , chưởi mẹ tôi nữa . Đàn ông mà lại đánh phụ nữ .

trần thêm
trần thêm
6 months ago

Là người đàn ông trong gia đình mà không lo được gì cả , mọi trách nhiệm đều đè nặng lên đầu mẹ tôi , mẹ tôi là người đã sắm tất mọi thứ trong gia đình tivi, tủ lạnh , máy giặt , … Cũng chính vì thế mà mẹ tôi đã bị mắc nợ . Thế mà bố tôi lại đi mắng , chửi mẹ tôi nói mẹ tôi nợ này nọ không lo cho gia đình trong khi đó bố chả làm được gì cho mẹ con tôi. Trong khi mẹ tôi đang kiếm từng đồng lo… Read more »