- Được tài trợ -

KHI NÀO BẠN CẢM THẤY THẤT VỌNG VỀ BỐ MẸ MÌNH NHẤT?

#1. Tôi là đứa cháu gái đầu tiên trong nhà, từ nhỏ đã được chính tay ông bà chăm bẵm, thi thoảng tôi mới trở về nhà mình. Quãng thời gian ấy thật hạnh phúc, tôi sống trong vòng tay yêu thương của mọi người, họ coi tôi như báu vật vậy…

Trong lòng tôi có lẽ bà nội chính là người mà tôi yêu thương nhất và tình yêu của tôi đối với bà mình còn sâu đậm hơn tình yêu tôi dành cho ba mẹ. Năm tôi 6 tuổi, mẹ tôi sinh em trai, sự yêu thương của mọi người chuyển dần sang cho em tôi, những gì tốt đều là của em, có lúc trong lòng tôi cảm thấy thật tổn thương, thật khó chịu. Đối với một đứa trẻ 6 7 tuổi như tôi lúc ấy, sự kiên nhẫn của ba mẹ cũng dần ít đi, nhiều lúc họ vô ý buông những lời làm cho tôi thật sự đau lòng, quãng thời gian đó, tôi cảm nhận được tôi chẳng là gì trong mắt họ. Tôi học hành không tốt, tự bản mình cảm thấy có lẽ không thi nổi lên cấp 3, sau đó tôi đột nhiên nhận ra rằng nếu học thật tốt, nỗ lực cố gắng thì tôi có thể sống tự do, thoải mái hơn. Tôi vô cùng biết ơn cô chủ nhiệm lớp 4 của tôi, có thể nói cô ấy làm tôi hiểu rõ lý tưởng sống của bản thân, tạo lập sự tự tin sớm đã mất đi trong tôi. Từ thời khắc ấy thành tích học tập của tôi ngày một tốt lên, bản thân cũng dần có chủ kiến hơn làm cho ba mẹ yên tâm hơn rất nhiều. Sau đó tôi đỗ vào trường điểm của tỉnh với số điểm 211.

Bây giờ tôi đã tốt nghiệp đại học được một năm rồi nhưng càng ngày tôi càng thất vọng về ba mẹ mình thật nhiều, tôi ăn một miếng bánh mẹ làm, bà bảo tôi sao lại ăn hết bánh của em. Ba mẹ vẫn luôn luôn như vậy, ấu trĩ và vô cùng thiên vị. Nhiều lúc tôi chẳng hiểu nổi, tôi và em đều là con cái của họ, tại sao lúc nào ba mẹ cũng cay nghiệt với tôi và luôn dành mọi tình yêu cho em. Từ nhỏ những lời tổn thương của họ ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, trong lòng tôi luôn cảm thấy nặng nề và thiếu cảm giác được che chở. Tôi không biết cách làm sao để yêu một người bởi vì đáng lẽ những người thân của tôi phải yêu thương tôi nhưng họ lại không làm vậy. Thế thứ tình cảm nào mới tồn tại lâu dài? Thôi quên đi, tôi bây giờ cũng không ở nhà nữa, sớm đã đi tìm việc ở một thành phố khác, rất ít khi trở về nhà. Hãy để họ sống với đứa con trai cưng của mình còn tôi thì đi tìm kiếm sự tự do của bản thân, có lúc tôi nghĩ mình nên làm tròn chữ hiếu với bà mẹ nhưng có lẽ bây giờ tôi không còn quá bận tâm nữa rồi.
__________

#2. Từ nhỏ thành tích của tôi vốn rất tốt, luôn đứng top đầu của lớp. Nhưng không may tôi bị chảy máu dạ dày vào đầu năm lớp 6 và năm lớp 10 cho nên bác sĩ bảo tôi nên nghỉ ngơi, bồi bổ sức khỏe nhưng tôi vẫn cứng đầu đến lớp. Đa số khi mọi người đã đi học, ổn định việc học thì tôi đều đang nghỉ ngơi dẫn đến kết quả học tập rất tệ.

Có thể nói năm lớp 12 là một năm vất vả nhất của tôi nhưng đó cũng là một năm cực kì may mắn nên tôi thuận lợi vào Thanh Hoa. Khi đã vào trường rồi tôi mới biết rằng thực ra thành tích của tôi chỉ thuộc vào loại thấp của lớp thậm chí là thấp nhất. Việc đạt học bổng vào cuối kỳ khó hơn lên trời!!!

- Được tài trợ -

Sau đấy vì chuyện này mà vào kì nghỉ hè năm nhất, tôi bị mẹ gọi về mắng xối xả, mẹ bảo tôi vô dụng, mẹ đã vất vả nuôi tôi học hành mà đến cái học bổng tôi cũng không đạt được! Con nhà người ta dễ dàng lấy được học bổng, con nhà người ta mỗi năm mang bao nhiêu tiền về nhà. Tôi bảo người ta học trường loại 3, học bổng là 5000 tệ, học phí 15000 tệ, coi như con không được học bổng thì học phí con chỉ 5000 tệ, như vậy còn không bằng người ta sao?! Mẹ tôi cắt ngang lời tôi, người ta đại học hạng 3 mà còn được học bổng, sao mày lại không?

Tôi và chị gái bị lời nói của mẹ đả kích rất lớn, đối với mẹ, con nhà người ta luôn luôn tốt, luôn luôn giỏi. Năm cấp 1 tôi đứng hạng 3 của trường vì chuyện này mẹ đay nghiến tôi, bảo tôi lúc nào cũng hạng 3 vậy, sao không đạt hạng 1 như người ta!

“Thế bố mẹ đã từng đưa con đi du lịch nước ngoài như bố mẹ nhà người ta chưa? Bố mẹ nhà người ta chờ con cái ra trường sẽ mua nhà mua xe cho, bố mẹ có như thế không? Bố mẹ nhà người ta luôn làm được thế bố mẹ đã làm được chưa???!”. Lúc ấy suýt nữa tôi đã bật lại mẹ như vậy nhưng cuối cùng đã kịp kìm nén lại được.

Vào kì nghỉ hè từ năm cấp 2, tôi đã cùng chị gái đi làm việc vặt, lương mỗi tháng 1500 tệ, 2 người 2 tháng cũng đã tiết kiệm cho gia đình 6000 tệ. Tại sao mẹ không biết chị em tôi đã cố gắng đến mức nào…

Tôi biết bố mẹ nuôi tôi nên người cũng chẳng dễ dàng gì, cũng không bao giờ tôi phàn nàn về gia cảnh nhưng tôi cũng mong rằng trong khi chúng tôi hiểu họ thì họ cũng có thể hiểu được nỗi lòng của chúng tôi. Mặc dù tôi đang rất rất cố gắng học tập như bố mẹ kì vọng nhưng không có nghĩa cái gì tôi cũng có thể đạt được.

Nguồn: https://www.zhihu(.)com/question/64449153
__________

Đã lúc nào bạn thất vọng, tủi thân đến mức chỉ muốn bật khóc thật to nhưng cuối cùng lại chỉ dám rưng rức một mình trong góc tối chưa?

- Được tài trợ -
Bài trướcLương bổng và đời sống tinh thần quan chức Triều Nguyễn
Bài tiếp theoĐiều gì cần phải được nói lên?
Theo dõi
Thông báo
guest
2 Góp ý
cũ nhất
mới nhất nhiều bình chọn
Inline Feedbacks
View all comments
trần thêm
trần thêm
2 years ago

Tôi quá thất vọng về cha mình . Người đàn ông không có chí tiến thủ không lo nổi cho mẹ con tôi . Có căn nhà cũ mấy chục năm rồi mà không xây lại tuy rằng đã tích được một khoản tiền . Để mẹ con tôi phải xấu hổ , ấy thế mà người ta có nói thế nào ba tôi vẫn không thấy rầy thấy ngại . Đã thấy còn hay đánh , chưởi mẹ tôi nữa . Đàn ông mà lại đánh phụ nữ .

trần thêm
trần thêm
2 years ago

Là người đàn ông trong gia đình mà không lo được gì cả , mọi trách nhiệm đều đè nặng lên đầu mẹ tôi , mẹ tôi là người đã sắm tất mọi thứ trong gia đình tivi, tủ lạnh , máy giặt , … Cũng chính vì thế mà mẹ tôi đã bị mắc nợ . Thế mà bố tôi lại đi mắng , chửi mẹ tôi nói mẹ tôi nợ này nọ không lo cho gia đình trong khi đó bố chả làm được gì cho mẹ con tôi. Trong khi mẹ tôi đang kiếm từng đồng lo… Read more »