Chồng bạn thú nhận ngoại tình và người đàn bà đó cũng chính là bạn!

0
30

r/WritingPrompts
u/SurprisedPotato (882 points)
Bỗng dưng chồng bạn thú nhận rằng anh ấy đã luôn ngoại tình và anh ấy sẽ chia tay bạn vì người đàn bà ấy. Nhưng anh ấy đâu biết, người đàn bà ấy cũng là bạn.


____________________
Link Reddit: https://redd(.)it/byq7a3
____________________
u/Brass_Orchid (488 points – x3 silvers – x1 gold – x1 platinum)

Hôm nay là một ngày tồi tệ. Tâm trạng của Will không được tốt. Anh ấy đã nằm lì trên giường gần như cả ngày nay rồi, điều đó nghĩa là anh ấy chẳng còn thiết tha gì nữa. Ngày hôm qua mọi thứ vẫn bình thường, tôi thật sự không hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

Ngày hôm qua, vẫn là một buổi sáng như thường lệ, vẫn là những thói quen hàng ngày. Tôi thức trước anh, pha cà phê và ăn bánh mì hoặc ngũ cốc; những thứ đồ ăn nhanh để không phải làm ồn. Tôi không thể làm ồn, tôi không muốn làm Will tức giận. Dạo này anh ngủ rất trễ.

Tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng trong một, hoặc mười, hoặc sáu mươi phút trước khi Will dậy, tôi vẫn hay ngồi đó và nghĩ về thời gian trước, khi mà bọn trẻ hoặc cậu Gus già vẫn quanh quẩn ở bên. Tôi biết tôi cũng chẳng còn đủ thời gian hay hơi sức mà rượt đuổi cùng bọn trẻ hay cậu chó nữa, đó không phải cách thế giới này vận hành. Nhưng tôi vẫn nghĩ về những ngày tháng ấy.

Tôi nhớ về cảm giác hạnh phúc khi Will trở về nhà vào một đêm thứ Sáu, tươi cười rạng rỡ. Khi anh bảo tôi diện một bộ váy xinh xắn vì anh dành cho tôi một bất ngờ. Khi tôi cười và bảo anh rằng chẳng có gì có thể làm tôi ngạc nhiên nổi nữa đâu.

Và tôi đã lầm to.

Bạn biết không, tôi thậm chí còn không biết họ có thể nghỉ hưu sớm, trong khi Will đã đăng kí việc đó từ vài tháng trước. Chúng tôi đã gặp may, Will được hưởng mười nghìn đô, chỉ để dọn bàn, bước ra khỏi cửa và rời công ty.

Khi ấy, chúng tôi hãy còn rất trẻ. Tôi còn chưa chạm ngưỡng sáu mươi và chồng tôi thì chỉ vừa sáu ba. Anh và tôi vẽ ra vô vàn kế hoạch. Em muốn đến Tây Ban Nha, tôi bảo, và hai ta sẽ ngồi trên hàng ba uống rượu. Nhân tiện nói tới rượu, em cũng muốn đến Pháp nữa, và mình sẽ đến cả thành phố London xinh đẹp để gặp Nữ Hoàng.

Chúng tôi cười đùa và quyết định sẽ khám phá hết những vùng đất ấy; và chia nhau một chút hơi men. Về đến nhà, chúng tôi lại làm tình như thể đã bao năm không chạm đến tay nhau mà chẳng cần đến thứ gì trợ giúp.

Và chúng tôi đến Tây Ban Nha.

Không phải đi ngay lập tức, dĩ nhiên rồi. Một phần số tiền đã dành để trả các hoá đơn, thế nên tôi tiếp tục làm việc thêm hai năm nữa để dành dụm thêm một khoản. Chúng tôi sống thanh đạm hơn, đến mức từ sau đêm ấy, chúng tôi chỉ ăn ngoài đúng một lần khi bọn trẻ đến thăm, và chỉ duy nhất lần ấy thôi. Tiết kiệm và dành dụm mãi, cuối cùng thì cũng đã thành công.

Tây Ban Nha nóng lắm, còn Will thì uống rượu đến đau đầu (dù anh ấy cứ chối bay chối biến việc đó). Dù sao đi nữa, đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất cuộc đời chúng tôi. Chúng tôi đã qua rồi cuộc đua xô bồ ngột ngạt chốn thương trường, chúng tôi đã nghỉ hưu sau ngót ngét bốn mươi năm ròng rã, từ khi bước ra khỏi trường học và bước vào trường đời. Ấy vậy mà bốn mươi năm dằng dẵng ấy, chưa một lần chúng tôi từ bỏ, và kể cả sau này cũng vậy.

Nói thế thôi, chứ thật khó mà không nghĩ đến việc từ bỏ khi nghe những tiếng ho khùng khục xé lòng của Will. Sáu, năm, bốn, ba, hai, một, và như một chiếc đồng hồ đều đặn, anh lại gào tên tôi. Anh cần gì đó. Cần đi đâu đó. Cần giúp đỡ. Ngay lập tức. Tôi nốc nhiều cà phê nhất có thể, vì tôi biết khi tôi quay lại cà phê sẽ lại lạnh tanh. Tôi không thích cà phê nguội, nhưng tôi sẽ không lãng phí mà đổ hết chúng đi. Tôi vẫn biết điều đó.

Khi Will gào tên tôi như thế, tôi sẽ lên và kiểm tra anh ấy, cho anh những thứ anh cần. Thỉnh thoảng anh lại hét toáng lên, lâu lâu lại trở nên giận dữ. Nhưng tôi sẽ giữ anh lại, giúp anh bình tĩnh, và mọi thứ sẽ đâu vào đấy cả thôi.

Nhưng hôm nay không như thế. Anh cứ lăn qua lăn lại và tôi vẫn đếm, nhưng anh không gọi tên tôi nữa. Anh vào phòng tắm một mình, và tôi nghe tiếng anh về lại giường một mình. Đã hơn hai giờ nữa trôi qua rồi, và vẫn chẳng có gì xảy ra cả. Tôi có nên làm phiền đến anh chăng?

Sau chuyến đi đến Tây Ban Nha, chúng tôi lại bắt đầu dành dụm. Bây giờ thì dễ hơn nhiều rồi. Tiền thế chấp đã trả xong ngay trong năm chúng tôi đi du lịch về. Costco thì mới mở chi nhánh chỉ cách đây mười dặm, giúp chúng tôi tiết kiệm được một mớ tiền sau khi chi trả tiền gas, cà phê và đồ dùng lặt vặt trong tháng. Tuy vậy, chúng tôi không đi Pháp được và cũng chẳng còn uống rượu vang. Thuốc thang của Will không cho phép việc đó.

Will bắt đầu đãng trí. Tôi đã chuẩn bị cho chuyến đi Tây Ban Nha gần như một mình. Tôi nghĩ anh chỉ bị khó chịu với chuyến đi, cho tới khi mùa xuân sau hành trình ấy, anh lại hỏi tôi có háo hức về chuyến du lịch hay không. Tôi bảo anh tôi có, nhưng chúng tôi đang bận bịu lắm và không thể nào đi Pháp đâu, ít nhất là trong năm năm tới. Anh giận lắm, vì ý anh là chuyến đi Tây Ban Nha cơ, và tôi đừng có mà trêu anh như thế. Và thế là chẳng cần phải đợi bác sĩ, tự tôi cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Bác sĩ chẳng thể làm gì, ngoài việc cho Will vài viên thuốc. Chúng đúng ra nên làm chậm quá trình ấy lại, nhưng chẳng ai biết trước được điều gì. Con đường phía trước hãy còn rất dài, trong khi tôi càng cố gắng thì nó lại càng chông gai thêm. Will giận mỗi khi tôi không làm gì đó cho anh ngay, vì rồi anh sẽ chẳng nhớ mình đang cần thứ gì. Anh chẳng thể ngủ khi đêm xuống, nên anh thường đọc báo đến khuya, cố gắng bắt kịp từng con chữ trước khi anh quên mình đã đọc xong chuyên mục thể thao rồi. Anh sẽ cực kì khó chịu nếu tôi đánh thức anh quá sớm, bởi lúc ấy, anh còn chẳng biết mình đang ở nơi đâu.

Tôi nhìn lên, và đã gần ba tiếng trôi qua. Will vẫn còn trên giường ngủ. Đã nhiều năm rồi anh không ngủ nướng như thế, và tôi nghĩ là hẳn chúng tôi vẫn phải ngoan cường với căn bệnh quái ác này. Thế là tôi từng bước lên lầu, thầm mong anh chỉ là đang mệt mỏi. Đi chưa được nửa đường, tôi đã nghe tiếng anh sụt sịt khóc.

Chắc là lại một ngày ẩm ương khác. Trong những ngày ấy, đến tôi cũng muốn vỡ oà. Đã nhiều tháng rồi anh không như thế nên tôi tưởng thuốc đang dần tác dụng. Chắc cũng đến lúc mấy viên thuốc ấy trở nên bất lực rồi. Nhưng tôi sẽ không khóc, tôi sẽ cứng rắn và bước lên cùng anh.

Will thấy tôi ngay khoảnh khắc tôi bước vào. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau, im lặng. Đôi mắt anh đã đỏ hoe nhưng lại cạn khô, chắc anh đã khóc suốt nãy giờ. Ánh mắt anh cứa một nhát đau điếng vào tim tôi, và nước mắt tôi cũng cứ thế mà rơi xuống. Đúng ra tôi nên ở bên anh từ nhiều tiếng trước rồi.

Anh xin lỗi, anh nói. Anh xin lỗi liên tục. Anh không cử động, nhưng mắt anh lại ướt nhoè trong lúc ôm lấy eo tôi và xin lỗi không ngừng.

Vì cái gì, tôi hỏi. Anh xin lỗi vì tôi phải chăm sóc anh? Hay anh xin lỗi vì tôi vẫn yêu anh nhiều đến vậy?

Anh đã lừa dối em, Will nói.

Và anh kể tôi nghe về chuyện tình với một người đàn bà trẻ hơn. Bà ấy là một mỹ nhân tóc vàng. Anh bảo anh dành hết tiền lương hưu cho bà ấy. Anh bảo anh đã đưa bà đến Tây Ban Nha và ngắm bà uống rượu. Và anh đã uống cùng bà, mặc dù anh biết rượu làm anh đau đầu.

Tôi đặt tay lên má anh và quay đi và mỉm cười trong nước mắt. Tôi bảo anh không cần phải lo đâu, người đó chính là tôi mà. Anh hơi bối rối nhưng vẫn tin tôi. Anh không thể hiểu được, nhưng vẫn lắng nghe từng chút.

Anh cứ hỏi đi hỏi lại mãi liệu đó có đúng là tôi không. Tôi dời tay lên trán anh, và ngắm nhìn gương mặt người đàn ông đã đi cùng tôi ngày ấy. Tóc anh ngày ấy vẫn còn xanh, chẳng bị màu muối tiêu chiếm hết như bây giờ. Khi cười sẽ để lộ những dấu chân chim, nơi mà bây giờ lại điểm thêm những dấu đồi mồi. Riêng đôi mắt xanh vẫn vẹn nguyên như thế. Tôi đặt lên má anh một nụ hôn.

Đó đã là anh và em, Will ạ. Chúng ta đã đi cùng nhau.
____________________
Dịch bởi Richard Grayson
________________________________

Leave a Reply

avatar
  Theo dõi  
Thông báo